Mặt dây chuyền hình trăng lưỡi liềm nằm giữa lòng bàn tay không lớn lắm, chỉ cỡ bằng móng tay, nếu không nhìn kỹ thì rất khó nhận ra.
Nhạc Nha cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng khi cô cẩn thận suy nghĩ lại cũng không nhớ nỗi vì sao lại quen thuộc như vậy.
Hình như lúc trước cô cũng có một sợi dây chuyền giống vậy.
Chỉ là lúc đó cô còn nhỏ, không nhớ ra được mình đã đi đâu, cho nên quen thuộc ở chỗ nào cô cũng không nhớ nổi.
Nhạc Nha nhìn Trần Dạng lần nữa, nhịn không được hỏi anh: "Hình như tôi đã nhìn thấy sợi dây chuyền này của cậu ở đâu rồi."
Động tác của Trần Dạng thoáng dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô.
Nhạc Nha chỉ chỉ sợi dây chuyền hình trăng lưỡi liềm kia, nói: "Trước kia tôi cũng có một sợi giống vậy, chỉ là hình như đã mất rồi."
Trần Dạng thu tay lại, "Cậu muốn tiếp cận tôi à?"
Nhạc Nha không hiểu ý của anh, "Tiếp cận cậu cái gì."
Trần Dạng đứng ở bậc thang của tầng trên, nghiêng đầu, "Những người muốn tiếp cận tôi đều nói giống cậu... Cậu rất giống một người tôi quen, hình như tôi đã gặp cậu ở đâu rồi."
Ý tứ của anh vô cùng rõ ràng.
Nhạc Nha nói: "Tôi không có, cậu tự kỷ quá đi."
Trần Dạng đút tay vào túi quần, "Bình thường thôi mà."
Nhạc Nha: "..."
Cuối cùng cô cũng biết vì sao anh lại như thế này rồi.
Hai người nói chuyện nửa ngày, nhóm người hóa trang Halloween bên cạnh đều không góp lời, đứng tụ tập trong góc nhỏ.
Thấy cả hai rốt cuộc cũng ngừng lại, anh trai âm hồn dọa người lúc nãy bước lên trước nói: "Vừa rồi hù dọa cả hai người, thật ngại quá."
Nhạc Nha xoay người, nhìn thấy anh ta đang mỉm cười.
Nói thật, mấy người họ vẫn có chút đáng sợ, nhưng so với sự xuất hiện đột ngột hồi nãy thì đã đỡ hơn nhiều, chỉ là tâm lý của cô vẫn chưa tiếp thu nổi mà thôi.
Cô ấm giọng nói: "Không sao."
Anh trai âm hồn lần đầu tiên nhìn thấy cô gái trắng nõn như cậy, đôi mắt lóe sáng, lấy viên kẹo trong túi ra, đưa cho cô.
Nhạc Nha nghi hoặc, "Cho tôi sao?"
Anh trai âm hồn hơi xấu hổ, nhỏ giọng nói: "Halloween vui vẻ, vừa rồi không cẩn thận đã khiến em hoảng sợ."
Nhạc Nha cũng không ngờ đối phương lại tốt như vậy.
Cô vừa định đưa tay qua, Trần Dạng đứng phía trên xen thẳng giữa cô và âm hồn, lạnh lùng nói: "Tám giờ rồi."
Tám giờ?!
Toàn bộ tâm trí của Nhạc Nha đều bị chuyện này hấp dẫn, nhưng cũng không thể nhận kẹo được, "Ngại quá, tôi còn có việc nên đi trước đây."
Cô đuổi theo Trần Dạng, chạy chậm ra khỏi khu cầu thang.
Trong cầu thang lại yên tĩnh, xác ướp đi theo sau lưng âm hồn, đưa tay cầm lấy viên kẹo trong tay anh ta, lột vỏ ra ăn.
Xác ướp liếc mắt nhìn bạn mình một cái, "Ở trước mặt bạn trai người ta mà còn cho kẹo, không sợ bị giết người diệt khẩu à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!