Chương 32: Hôn cậu

Lần đầu tiên giúp người khác thế này, Trần Dạng vẫn rất thành thạo.

Đừng nói là mấy người ngồi ở bàn bên cạnh bị hành động này làm cho đứng hình, ngay cả Nhạc Nha cũng nhịn không được ngây cả người.

Chờ Trần Dạng thu tay lại, trong phòng bao cũng chỉ còn tiếng hát máy móc.

Nhạc Nha phản ứng lại, cũng bị hành động của anh khiến cô luống cuống tay chân, "Lúc nãy tôi tự lau cũng được, không cần phiền đến cậu."

Trần Dạng nói: "Giờ cậu nói cũng muộn rồi."

Nhạc Nha thầm thở dài, vừa rồi cô cũng thật không ngờ tới, vì đột ngột quá, ai mà biết Trần Dạng lại hành động như vậy.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Trần Dạng chậm rãi ngẩng đầu, "Mấy cậu không chơi nữa?"

Triệu Minh Nhật lấy lại tinh thần, "Chơi, chơi, chơi… Dạng ca, hai cậu có định lại đây chơi chung không, cứ ngồi ở đó không thì chán lắm, dù sao cậu cũng là nhân vật chính ở đây mà, không chơi không được đâu, Nhạc Nha, cậu cũng lại đây chơi đi."

Cậu ta quyết tâm muốn kéo hai người họ xuống nước.

Trần Dạng quay đầu, "Muốn chơi không?"

Nhạc Nha nhìn những người ở bàn bên cạnh đang nhìn mình chằm chằm, cũng không thể mặt dày từ chối được, chỉ có thế lấy cớ: "Tôi không biết chơi board game [1]."

[1]: trò chơi cờ bàn, là một thể loại trò chơi gồm 2 hoặc nhiều người tương tác trực tiếp với nhau thông qua một bàn cờ. Board game thường sử dụng vật dụng đi kèm như các lá bài, xí ngầu, quân cờ,… để hỗ trợ cho cuộc chơi. Mấy trò chơi điển hình của board game là UNO, Ma sói,…

Cô rất ít khi chơi board game, mấy trò cô biết đều do Tạ Khinh Ngữ trong lúc rảnh rỗi dạy cô chơi, cô cũng chưa từng chơi với nhiều người thế này.

Lương Thiên nói: "Không sao, Dạng ca dạy cho cậu."

Trần Dạng ừ.

Anh vừa nói xong, bàn bên kia liền chừa ra hai chỗ trống.

Nhạc Nha thấy trên bàn bày ra mấy lá bài, còn có vỏ dưa và trái cây liền hỏi: "Mấy cậu mới chơi trò gì vậy?"

Lương Thiên cười tươi, nói: "Mới nãy chơi trò này lâu qua nên cả bọn đang chuẩn bị đổi sang trò mới, trò quốc vương."

Mọi người xung quanh đều sửng sốt, sau đó lại gật đầu theo, "Đúng vậy, đúng vậy, chơi trò quốc vương, chơi trò quốc vương đi."

Nhạc Nha hỏi: "Trò này chơi thế nào?"

Thấy cô chưa từng chơi qua, Lương Thiên chủ động giải thích quy tắc trò chơi.

Trò quốc vương rất đơn giản, chính là trò chơi có quyền ép buộc người khác làm theo ý mình, người có được lá bài quốc vương có thể ra lệnh cho bất kì ai thực hiện theo yêu cầu của mình, có thể ra lệnh cho một người, cũng có thể ra lệnh cho hai người, người bị ra lệnh đều phải làm theo ý của quốc vương.

Quy tắc không khó, Nhạc Nha vừa nghe đã hiểu, cảm thấy trò chơi này có vẻ như không hợp với cô lắm, vừa nghe liền cảm thấy hơi k*ch th*ch quá.

Nhưng nhìn mọi người có vẻ bừng bừng hào hứng, cô cũng không thể khiến mọi người mất hứng được.

Trần Dạng vẫn không nói gì, thẳng đến khi trò chơi bắt đầu mới đến gần bên này hai chân liền gác lên bên cạnh cô, Nhạc Nha muốn cử động cũng không dám động.

Người đầu tiên làm quốc vương là một nữ sinh tóc ngắn, cô ấy cũng không mập mờ, thẳng thắn ra lệnh một nam sinh hôn một nữ sinh trong nhóm.

Nhạc Nha khiếp sợ nhìn về phía Trần Dạng, há to miệng, nhưng một từ cũng không nói ra được, táo bạo đến mức độ này đã vượt ra khỏi dự kiến của cô rồi.

Trần Dạng giải thích: "Bọn họ là người yêu."

Nhạc Nha nháy mắt mấy cái, "Thật sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!