Một thùng kẹo cuối cùng cũng không có kết quả.
Lúc ngồi trên xe về nhà, Nhạc Nha còn đang suy nghĩ xem có phải mình nói sai ở chỗ nào rồi không, nhưng lúc đó hình như Trần Dạng đang cười, không giống như đang tức giận.
Thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của nam sinh.
Ngày tiếp theo, Nhạc Nha kể chuyện này với Tạ Khinh Ngữ, Tạ Khinh Ngữ bật cười suốt cho đến trưa mới trả lời câu hỏi của cô: "Nào có nhiều như vậy, một túi thì ít quá, cũng có phải là đường hóa học đâu."
Nhạc Nha cẩn thận nghĩ, cảm giác như mình thất sách rồi.
Đến thứ sáu cô vẫn không gặp được Trần Dạng, đảo mắt một cái đến cuối tuần, cô ở nhà tập vẽ tranh, rốt cuộc cũng có chuyển biến.
Tuy bây giờ đang học mười hai, nhưng cô cũng dành một ít thời gian cho sở thích cá nhân, cho nên vào thời gian rảnh cô đều sẽ vẽ gì đó.
Mặc dù kỹ thuật của cô cũng không tốt lắm.
Một ngày kia, sau khi vẽ xong, Nhạc Nha ngồi thần cả buổi thưởng thức bức tranh của mình, sau đó chụp lại đăng lên trang Weibo của mình.
Cô có trang Wibo ít dùng tới, lâu lâu mới đăng nhập vào, trên đó chỉ toàn đăng mấy bản vẽ nháp của cô, kéo dài cũng được nửa năm rồi.
Cách hai tuần mới vào lại, Nhạc Nha phát hiện lượng người theo dõi đã tăng thêm mấy ngàn, xem qua bình luận mới thấy thì ra có người đăng lại tranh của cô.
Cô cũng không để ý lắm, mấy bức tranh của cô đều có ký hiệu ở những chỗ ít người chú ý tới.
Nhạc Nha đăng tải bức ảnh mình mới chụp hôm qua lên, sau đó lại nghĩ nghĩ, viết thêm một đoạn nhỏ.
[Nguyệt Nha: Tối hôm trước mình muốn tặng cho một nam sinh thùng kẹo, nhưng hình như cậu ấy không có vẻ can tâm tình nguyện lắm, haiz.]
Một lát sau, tiếng chuông thông báo đặc chưng của Weibo vang lên.
Nhạc Nha nằm sấp trên giường, mở ra xem.
"Có thể là tại không có ai có thể ăn nổi nguyên một thùng kẹo, lỡ đâu hết hạn thì không thể ăn được nữa, tiếc lắm."
"Bạn ở trên đừng có lừa người ha ha ha ha, mọi người rõ ràng là không thích ăn loại kẹo bình thường, chỉ là muốn ăn đúng loại kẹo mình muốn ăn thôi."
"Tôi vào đây xem tranh, sao lại nói đến chủ đề ăn kẹo thế này..."
"Mau lấy kẹo đập chết cậu ta đi, dám chê kẹo của Nguyệt Nha của chúng ta, chả biết thức thời gì cả, phải để cậu ta biết được sự lợi hại của chúng ta chứ!"
Nhạc Nha bị mấy bình luận chọc cười, cảm thấy tâm tình cũng tốt hơn nhiều.
Mấy fan hâm mộ này thật sự đáng yêu quá đi mất.
Lấy kẹo đập chết Trần Dạng có vẻ không khả thi lắm, cô còn sợ mình chưa kịp ném kẹo vào mặt anh thì đã bị anh giết trước rồi, như vậy thì thảm quá.
Anh không thích thùng kẹo đó thì để cô ăn là được.
Đang nghĩ nghĩ, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, màn hình theo đó hiện sáng, hiển thị số điện thoại lạ.
Nhạc Nha do dự nhấn nút trả lời, "Alo?"
Đầu dây bên kia hơi ồn ào, sau đó có giọng nói quen thuộc truyền qua, "Là tôi, là tôi, đừng có cúp máy, là Lương Thiên đây."
Nhạc Nha giật mình, "Là người tóc đỏ phải không?"
Tới giờ cô vẫn nhớ đến cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Lương Thiên, hai ngày nay Tạ Khinh Ngữ cũng thường dùng tóc đỏ để chỉ cậu ta.
Nữ sinh khi nói về nam sinh, đều thích dùng biệt hiệu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!