Chương 30: Không giống tiểu phú bà

Nhạc Nha cảm giác như dù mình có làm gì cũng không thể nào lay chuyển được anh.

Đẩy cũng như không đẩy.

Trần Dạng chỉ về phía tay cô, "Tôi muốn uống trà sữa của cậu."

Nghe vậy, Nhạc Nha giật mình, vội vàng giấu trà sữa ra sau lưng, cô đã uống rồi, sao có thể để anh uống được nữa.

Trần Dạng bật cười, "Coi như bảo bối vậy à."

Nhạc Nha nói: "Cậu muốn uống có thể mua ly khác."

Cô không muốn uống chung với anh.

Câu trả lời thật lòng như vậy, Trần Dạng sững lại vài giây rồi bị chọc cười, nén giọng xuống, sợ hù dọa đến cô gái nhỏ trước mặt.

Nhạc Nha không muốn về trường cùng anh, chợt nhớ tới mấy gói hàng đồ ăn thức uống dinh dưỡng cô gửi tới cho anh lần trước, không biết anh đã dùng hết chưa.

Cô cẩn thận hỏi: "Cậu dùng hết mấy món kia chưa?"

Trần Dạng ngẩn người nghĩ xem cô đang nói tới món gì, cả buổi trời mới nhớ ra mấy thùng sữa với bột yến mạch, còn có cả sữa bổ sung năng lượng buổi sáng.

Phong phú đủ mọi phẩm loại.

Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà hỏi ngược lại: "Sao cậu lại gửi mấy thứ kia cho tôi, hửm?"

Nhạc Nha ấp úng: "Tôi... tôi..."

Lắp bắp tôi tôi cả buổi cũng không nói ra được câu gì hoàn chỉnh, cô phát hiện ra mình không có lý do gì cả, ngoại trừ lý do thầm mến kỳ quái đó.

Trần Dạng lại hỏi: "Thật mờ..."

"Không có!" Nhạc Nha cắt ngang lời anh, lại nhỏ giọng nói: "

"Tôi ghi sai tên thôi, không phải là gửi cho cậu."

Trần Dạng đưa lưỡi lướt qua hàm răng, "Ghi sai tên?"

Nhạc Nha cảm thấy lý do này cũng không tệ, "Ừ, ghi sai tên thôi, nhưng giờ cậu lấy rồi thì coi như là tặng cho cậu đi."

Trần Dạng nghẹn lời, sau đó mới nói: "Cậu cũng tốt bụng quá nhỉ."

Không giống tiểu phú bà chút nào.

Nhạc Nha không hề biết anh đang trêu chọc cô, nghiêm túc nói: "Đúng vậy, tôi có tiền, cậu cứ yên tâm dùng đi, tôi sẽ không bắt cậu trả lại đâu."

Trần Dạng chỉ là thuận miệng nói thôi, không ngờ cô còn thuận cột trèo lên, còn ra dáng dương dương tự đắc.

Cô hớp một ngụm lớn trà sữa, hai má hơi phồng lên.

Đáng yêu đến mức khiến anh muốn đưa tay vân vê mặt cô.

Nhưng không muốn mình trở thành kẻ b**n th** háo sắc, Trần Dạng vẫn ngừng ý nghĩ này lại, chỉ là trước đó lại có chút tiếc nuối liền thở dài.

Nhạc Nha nhắc anh: "Thở dài hoài mau già đó."

Trần Dạng liếc nhìn cô một cái, "Cậu nghe câu ngụy biện này ở đây vậy?"

Nhạc Nha nói: "Ba của tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!