Xong rồi, chỉ hai từ đơn giản.
Ngón tay của Trần Dạng rất đẹp, thon dài sạch sẽ, y như tay của những người mẫu trong tạp chí mà bạn ngồi cùng bàn thường cho cô xem.
Tuy vậy cô vẫn cảm thấy những bàn tay đó đã được vẽ hoặc chỉnh sửa lại.
Nhưng cho đến hôm nay, cô mới phát hiện tay người có thể đẹp thế này, đầu ngón tay của anh ôm lấy tay cô, mỗi lần chạm vào lại khiến cô cảm nhận được mặt trong của ngón tay, đốt ngón tay cong lại.
Tất cả mọi giác quan trên người cô đều cảm nhận rất rõ ràng.
Nghe anh nói, Nhạc Nha rút tay về, nhỏ giọng: "Tôi có thể tự rửa cũng được."
Cô không ngờ Trần Dạng lại giúp cô rửa tay, trước giờ cô chưa từng đụng chạm thân mật như thế với bất kì nam sinh nào, từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có Nhạc Dịch Kiện thôi.
Nhưng đó là ba của cô, còn đây lại là một người khác phái cùng tuổi.
Nhạc Nha vẫn còn đang xoắn xuýt, lỗ tai mềm mại ửng đỏ.
Vẻ mặt Trần Dạng yên tĩnh, đưa trả bình nước cho cô, nhắc: "Vào học rồi."
Nhạc Nha bừng tỉnh, hành lang bên ngoài đã tĩnh lặng từ lâu, cô vội vàng cầm lấy bình nước trên tay anh, chỉnh sửa lại đồng phục của mình rồi chạy thẳng ra ngoài.
Y như một cơn gió thoảng qua.
Trần Dạng bước một bước, đúng lúc nhìn thấy cô đứng trước cửa lớp, cả người bao phủ trong áo khoác đồng phục của anh.
Anh nheo mắt, khóe miệng đột nhiên giật giật.
Lúc trở lại lớp, giáo viên cũng không làm khó anh, thấy anh không mặc đồng phục cũng chỉ cảm thấy kỳ lạ trong lòng một chút rồi lại tập trung viết bài lên bảng.
Lương Thiên hỏi: "Áo của cậu đâu rồi?"
Trần Dạng thuận miệng nói một câu, "Tặng người ta rồi."
Lương Thiên: "???"
Đồng phục cũng có thể dùng làm quà tặng nữa à?Trong lớp giáo viên đang giảng bài.
Nhạc Nha không kịp điều chỉnh hơi thở, đứng trước cửa ra vào hô báo cáo.
Chắc là Tạ Khinh Ngữ đã nói giúp cô nên giáo viên chỉ nhìn thoáng qua rồi để cô trở về chỗ ngồi của mình.
Nhạc Nha đi một mạch trên lối nhỏ trở về chỗ ngồi, đồng phục rộng lớn bao quanh người, hơn nữa trong tay cô đang ôm đồng phục của chính mình, người thông minh đều có thể nhìn ra có điều sai sai ở đây.
Mặt cô như bị lửa đốt, nhanh chóng đi về chỗ của mình.
Sợ vấy bẩn ra áo của Trần Dạng, cô cố ý vén áo cao hơn một chút, sau đó lót vài lớp khăn giấy lên ghế, vì thế lúc ngồi xuống tâm tình đang khẩn trương mới dịu lại.
Tạ Khinh Ngữ thấy hành động gấp gáp này của cô, chồm lên hỏi nhỏ: "Sao cậu về trễ vậy? Áo sao dài vậy? Cậu lấy đâu ra hai đồng phục vậy?"
Nhạc Nha lắc đầu, lấy sách che miệng, nghiêng người, thấp giọng nói: "Tan tiết tớ kể cậu nghe."
Tạ Khinh Ngữ gật đầu.
Một tiết học kéo dài bốn mươi phút.
Nhạc Nha bị bao phủ trong bộ đồng phục size lớn, tay áo hơi rộng, mỗi lần nhấc tay lại rơi xuống dưới.
Chưa kể đến mấy phương diện khác, đường may ở vai luôn nằm phía dưới bả vai, Trần Dạng mặc rất vừa người, đến lượt cô thì lại đến tận cánh tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!