Chương 28: Cởi áo ra

May mắn là búp bê được đặt trên bàn, vì tay cầm kính lúp của Lương Thiên hơi run, nếu làm rơi thì thế nào cậu ta cũng khóc chết mất.

Lương Thiên giả vờ thu hồi kính lúp, xoay người lại cười cười, nói: "Đẹp, đẹp, có thể không đẹp được sao?"

Trần Dạng không trả lời, kéo ghế ngồi xuống.

"Phía trên này có viết gì đó, Dạng ca, cậu biết là ghi gì không?" Triệu Minh Nhật tò mò hỏi: "Ở chân bên kia đó."

Trần Dạng giữ búp bê giữa hai ngón tay, lật ngược lại.

Chính xác là có hai chữ rất nhỏ, mắt thường không thể đọc được.

Ánh sáng từ bên ngoài rọi vào, chiếu lên khuôn mặt thanh tịnh của Trần Dạng.

Lương Thiên ở bên cạnh đưa kính lúp qua, nói: "Cái này nè, dùng cái này nhất định nhìn thấy rõ, cam đoan là cậu có thể đọc được trên đó viết gì."

Trần Dạng không nhúc nhích, lạnh nhạt nhét búp bê vào túi áo, "Nhìn cái gì, vào học rồi."

Lương Thiên: "..."

Lời này thốt ra từ miệng anh sao lại chẳng tự nhiên chút nào cả.

Tiết đầu tiên là tiết của chủ nhiệm lớp.

Đang học, Lương Thiên và Triệu Minh Nhật truyền tờ giấy nhỏ với nhau: "Cậu nói thử xem, sao cậu ấy không hiếu kỳ trên người búp bê viết gì hết vậy, không hợp lẽ thường lắm à nha?"

Là món quà tự tay nữ sinh mà bản thân vô cùng hứng thú tặng, không phải nên xem xét từ đầu đến đuôi à?

Triệu Minh Nhật trả lời cậu ta: "Chắc là đã biết từ lâu rồi."

Lương Thiên lập tức nghĩ thông suốt.

Có lẽ Trần Dạng đã xem qua trước khi họ nhìn thấy rồi, cũng không chừng là Nhạc Nha trực tiếp nói cho anh biết.

Sau đó cả hai người họ giả ngốc không biết gì.

"Lương Thiên, Triệu Minh Nhật, hai em nói chuyện vui vẻ như vậy, không bằng đứng lên giải bài này giúp mọi người được không?"

Giọng nói của Chu Minh Xuân đột ngột vang lên khiến hai người giật mình.

Lương Thiên lau trán, sao mình lại xui xẻo thế này chứ, tờ giấy bé xíu cũng bị thầy ấy phát hiện, mắt của thầy chủ nhiệm là mắt chim ưng à?

Triệu Minh Nhật thấp giọng hỏi: "Bài nào vậy?"

Lương Thiên khẽ lắc đầu.

Hai người đều đứng lên, cúi đầu nhìn bàn của mình.

Đang chuẩn bị đón nhận lời phê bình của Chu Minh Xuân, trên bàn Lương Thiên đột ngột xuất hiện tờ đề, cậu ta lập tức trở nên kích động.

Đọc lớn đáp án được khoanh tròn trên đó ra.

Sau khi nghe xong, Chu Minh Xuân cười gằn nói: "Em vẫn có thể trả lời đúng à, tôi đã thay đổi thứ tự câu mà sao không để ý chút nào thế."

Lương Thiên không hề biết xấu hổ nói: "Em chỉnh sửa lại rồi."

Chu Minh Xuân biết rõ chuyện gì đang xảy ra, thấy cậu ta không hề biết xấu hổ hay hoảng sợ, nói: "Hai người các em ngồi xuống đi, còn lén nói chuyện riêng nữa thì tôi phạt đứng cuối lớp đó."

Thầy có thể không nhận ra bài giải đó là của Trần Dạng sao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!