Chương 27: Ngày đính ước

Mời ăn cơm tất nhiên không thể qua loa được.

Nhạc Nha cũng không quen thuộc khu trường Nhất Trung bên đây lắm liền hỏi Trần Dạng đã học ở đây hai năm, "Cậu thích ăn gì?"

Trần Dạng nói: "Tôi không kén ăn."

Nhạc Nha nói: "Cậu trả lời giống mấy người nói sao cũng được vậy."

Trước kia cô cảm thấy người khác nói sao cũng được cũng rất bình thường, nhưng khi áp vào người cô, sao cũng được sẽ rất khó lựa chọn, bởi vì có quá nhiều sự lựa chọn cô phải quyết định.

Trần Dạng nhìn cô một cái, cố ý trêu chọc cô, nhướng mày nói: "Nói như vậy, có vẻ cậu không hài lòng với câu trả lời của tôi rồi?"

Nhạc Nha vội vàng khoát tay.

Tuy nhiên trong lòng cô thật sự rất bất mãn.

Trần Dạng mím môi cười, dời ánh mắt khỏi người cô, chỉ tay sang một quán ăn ở đối diện, "Ăn ở quán kia cũng được."

Nhạc Nha ngoan ngoãn nói: "Được."

Quán cơm nhỏ ở trường học bên này đều không phải nơi cao sang gì, giá cả hợp lí mà hương vị lại vừa ăn, vì đang giữa trưa nên ngoài đường cũng không có nhiều người.

Bên trong được thiết kế rất nghệ thuật, có thể là vì phù hợp với thẩm mỹ của các học sinh hiện nay nên cũng hấp dẫn nhiều người.

Một bữa cơm cũng không được lơ là.

Từ nhỏ Nhạc Nha đã được giáo dục khi ăn cơm phải nhai kỹ nuốt chậm, cho nên bình thường vẫn luôn ăn từ từ, đôi khi bị bạn học nhìn thấy còn nói cô quá chậm chạp.

Nhưng cô không thể sửa được thói quen đó.

Sau khi cơm nước xong còn dư hai mươi phút cho đến giờ vào học.

Nhạc Nha chủ động đi tính tiền, Trần Dạng cũng không ngăn cản.

Dù sao mỗi khi mời khách không thành công cũng sẽ khiến lòng người ta sinh ra cảm giác thất bại.

Một phút sau, Nhạc Nha đầy sức sống quay lại bên cạnh bàn ăn, thúc giục nói: "Xong rồi, tụi mình đi thôi."

Trần Dạng đứng lên, dùng thân cao thế trội áp bách cô.

Nhạc Nha không tim không phổi, một chút cảm giác cũng không có, mới bước một bước ra khỏi quán cơm liền nhìn thấy một nhóm nam sinh đang cười đùa ồn ào, cô dừng bước, chuẩn bị đợi bọn họ rời khỏi rồi mới đi tiếp.

Không ngờ lại có người quen Trần Dạng.

Một nam sinh trong nhóm vừa quay đầu sang, nhìn thấy Trần Dạng liền hỏi: "Dạng ca, hôm nay cậu cũng ra ngoài ăn à?"

Trần Dạng nói: "Ừ, có người mời cơm."

Rõ ràng, anh nhìn qua Nhạc Nha đang đứng bên cạnh.

Nam sinh kia nhìn sang, thấy Nhạc Nha xa lạ, hơn nữa Trần Dạng không phải loại người ra ngoài ăn cơm một mình với nữ sinh, lập tức nói: "Đây là bạn gái của cậu à?"

Người bên cạnh cũng cười nói: "Chào chị dâu!"

Bọn họ còn bắt chước nhau cúi đầu chào cô, giọng lại lớn, ngay ngắn thẳng hàng mà chào cô khiến cả nhóm thu hút không ít ánh mắt của người qua đường.

Nhạc Nha hoảng sợ, hai má hơi phiếm hồng, giải thích: "Không phải, tôi không phải, mấy người đừng có gọi bậy."

Bạn gái với chị dâu gì chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!