Nhạc Nha xấu hổ vô cùng.
Động tác của mình cũng thật ngốc quá đi, lúc mới nghe anh nói phải tự mình lấy ra mới đúng.
May mà ở đây không có đèn, còn che giấu được mặt của mình, bằng không cô chỉ muốn chui xuống hố cho xong.
Nhạc Nha vụng trộm nhìn Trần Dạng đứng đối diện.
Tuy xung quanh tối đen, nhưng cô vẫn có thể nhìn rõ hình dạng của anh, trong bóng tối càng nổi bật lên sống mũi cao thẳng, ngoại hình tuấn lãng.
Chỉ là trong tay anh đang cầm cái muỗng có vẻ không thích hợp lắm.
Nhạc Nha nhìn hình tượng này của anh liền muốn bật cười, nhưng sợ bị phát hiện, chỉ có thể nhịn lại, thầm vui vẻ trong lòng.
Cô đưa tay túm lấy cái muỗng trong tay Trần Dạng.
Trần Dạng liếc cô một cái, "Không cảm ơn à?"
Nhạc Nha mở to mắt, nói một cách yếu ớt: "Cảm ơn."
Trần Dạng phát hiện những lần cô nói chuyện như vậy đều thật dễ nghe, mềm mại dịu dàng, khiến người nghe có cảm giác muốn bắt nạt cô.
Nhạc Nha lấy khăn tay trong túi ra lau miệng, động tác nhanh đến nỗi ngay cả những người đứng gần cũng không phát hiện ra.
Trần Dạng nhịn không được bật cười lớn.
Nghe thấy tiếng cười của đối phương, tai Nhạc Nha lại nóng lên.
Ánh mắt rời khỏi túi giấy trên tay cô, tâm tình của Trần Dạng cũng không tệ lắm, hỏi: "Bánh ngọt ăn ngon không?"
Trả lời hay không đây? Nhạc Nha do dự.
Nếu nói ngon, anh nhất định sẽ đắc ý, còn nói không ngon, thì đây là quà người ta tặng đó, nói vậy cũng không phải lắm.
Nhạc Nha chỉ có thể thuận theo tâm ý của mình: "Ngon."
Dù sao cũng ngon thật mà.
Trong lòng Nhạc Nha phỉ nhổ chính mình, khinh địch như vậy mà chỉ cần một cái bánh ngọt là đã bị mua chuộc, nhưng giờ cũng ăn bánh xong rồi, có nói gì cũng vô dụng.
Trần Dạng đứng trước mặt cô, tay đút túi.
Học sinh trong trường lúc đi ngang qua cũng kiềm nén không nổi phải nhìn về phía anh, sau đó ánh mắt lại rơi vào người Nhạc Nha.
Nhạc Nha cảm nhận được ánh mắt của mọi người, muốn rời đi.
Trần Dạng nhếch môi, cũng không nói gì.
Lương Thiên bỗng xuất hiện ở sau lưng, hai tay trống trơn, cả người đều nhẹ gánh: "Dạng ca, sao cậu chưa đi nữa?"
Nói xong, cậu ta mới nhìn thấy Nhạc Nha, cậu ta cười híp mắt chào hỏi: "Cậu sao rồi?"
Ấn tượng của Nhạc Nha với mái tóc đỏ của cậu ta vô cùng sâu đậm, nhìn ra sau lưng thấy nam sinh tóc vang kia cũng đang đi lại đây.
Cô lịch sự nói: "Chào cậu."
Lương Thiên còn muốn nói gì đó, chợt thấy Trần Dạng đang đứng bên cạnh đã cất bước đi ra ngoài, cậu ta vội vàng đuổi theo.
"Dạng ca, sao chưa chào hỏi gì đã đi rồi vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!