Chương 24: Nữ sinh thân thiết với em là ai?

Lương Thiên có cảm giác mình không nhầm chút nào.

Vì bình thường, mỗi khi giáo viên gọi Trần Dạng ra ngoài cơ bản đều là chuyện tốt, không nói với giọng vui vẻ thì cũng là giọng thường ngày.

Lần này cậu ta lại có cảm giác như chuyện gì đó sắp xảy ra.

Lương Thiên suy nghĩ một chút, có phải là bọn họ đã gây ra chuyện cực kỳ khủng khiếp gì đó rồi bị chủ nhiệm lớp phát hiện không, nhưng cậu ta thật sự chẳng nghĩ ra.

Trong lớp rất nhiều người đều nghe thấy thầy chủ nhiệm gọi Trần dạng.

Trần Dạng bỏ bút xuống, đi ra ngoài từ cửa sau.

Cửa mở ra, gió lạnh liền thổi vào, đối lập hoàn toàn với bầu không khí ấm áp trong lớp, khiến cơn buồn ngủ như bị k*ch th*ch phải giật mình.

Sau đó cửa bị đóng lại.

Triệu Minh Nhật đẩy đẩy Lương Thiên, "Có chuyện gì vậy?"

Lương Thiên nói: "Sao tôi biết được."

Chính mình còn đang tò mò đây nè.

Nam sinh ngồi cách một lối đi nhỏ cũng duỗi đầu tới nghe ngóng, "Dạng ca sao lại bị thầy gọi ra ngoài nhỉ, có phải làm chuyện xấu gì không?"

"Chuyện xấu cái đầu cậu." Lương Thiên thấp giọng nói: "Dạng ca có thể gặp chuyện gì chứ, giáo viên yêu thương cậu ấy còn không kịp."

Nam sinh kia cũng nghĩ như vậy.

Trong lớp, nếu dựa theo mức độ cảm tình của giáo viên thì Trần Dạng lúc nào cũng đứng nhất, mỗi môn đều giống nhau, cộng lại chính là nhất của nhất.

Tiếng bước chân bên ngoài đã biến mất.

Tim Ngô Á Mật đập thình thịch, bây giờ tâm trí của cô ta hoàn toàn không đặt vào bài tập trên bàn nữa rồi.

Cô ta không biết chủ nhiệm lớp tìm Trần Dạng có phải do bức ảnh kia hay không, nhưng dù thế nào cũng có liên quan đến cô ta.

Ngô Á Mật lấy điện thoại di động trong túi ra, lén lút mở khóa, đăng nhập vào tài khoản của mình liền nhìn thấy lịch sử nói chuyện lưu trong đó.

Chủ nhiệm lớp đã trả lời tin nhắn của cô ta!

Tim Ngô Á Mật như muốn nhảy ra ngoài, có phải Trần Dạng bị gọi ra ngoài là vì chuyện này không.

"Cậu làm gì vậy?"

Có giọng nói đột ngột vang lên bên cạnh, Ngô Á Mật càng thêm hoảng sợ, luống xuống tay chân cất điện thoại vào mới phát hiện ra là cậu bạn ngồi cùng bàn.

Cô ta nhẹ nhàng thở hắt ra, "Có chuyện gì à?"

Nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, cộng thêm giọng nói đó, bạn cùng bàn đẩy mắt kiếng lên, "Tôi cũng không báo cáo lại với ai, cậu căng thẳng cái gì."

Bị nói như vậy, Ngô Á Mật càng căng thẳng hơn.

Bởi vì cậu ta mới nhìn thấy hành động lén lút của cô ta, bây giờ nghe thấy hai từ báo cáo kia, tự dưng cô ta lại cảm thấy chột dạ.

Ngô Á Mật ngồi nghiêm chỉnh lại, cầm bút lên giả vờ giả vịt, tức giận nói: "Đừng quấy rầy tôi làm bài tập."

Bạn cùng bàn nhìn cô ta một cái, cúi đầu làm bài của mình.Lớp 1 tự học buổi tối rất trật tự.

Làm bài được một nửa, Tạ Khinh Ngữ lại cảm thấy buồn ngủ, cả người càng ngày càng lạnh, khoác áo khoác đồng phục cũng không đỡ được bao nhiêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!