Mấy bạn học đang ở ngoài cũng lục đục vào lớp.
Sau khi chuông vào học vang lên, Tô Tuệ không thể quay xuống đằng sau được nữa, trước khi quay lên còn khoa trương nói một câu: "Chú Nhạc tốt thật đó."
Nhạc Nha không nói nên lời.
Cô không thể giải thích được, chuyện này một khi đã nói ra thì sẽ không chống đỡ được sự hiếu kì của hai cô bạn mất, cả hai sẽ liên tục hỏi cô cho mà xem.
Cứ để hai người họ nghĩ vậy cũng được.
Nhạc Nha thở dài, cất bánh ngọt vào trong hộp giấy, sau đó bỏ vào hộc bàn, xong lại lấy tấm thiệp kia ra.
Đúng như những gì Tô Tuệ đã miêu tả, tấm thiệp rất tinh xảo.
Mặt trên không viết gì cả, nhưng ở phần đề tên người gửi không phải là tên thật mà là tên tài khoản wechat của Trần Dạng, nên lúc nãy cô chỉ vừa liếc mắt qua là nhận ra ngay.
Bởi vì cô không quen ai chỉ đặt tên tài khoản với một chữ cái như vậy ngoại trừ anh, bạn bè trong lớp càng không thể.
Giáo viên lớp tự học buổi tối đang ngồi trên bục giảng.
Nhạc Nha nghĩ nghĩ, lấy ly trà sữa ra.
Bởi vì thời tiết đang trở lạnh, nhiệt độ ở mức bình thường, nên uống lúc này cũng không thay đổi gì, hương vị vô cùng ngọt ngào.
Tối nay bài tập không nhiều lắm.
Nhạc Nha đã giải đề được một nửa, là dạng đề quan trọng, tương tự như đề thi tháng lần trước.
Cô không khỏi nhớ đến bài thi toán thầy giáo mượn của Trần Dạng, lúc đó cô lấy bút máy viết lên bài thi, dù đã xóa đi rồi, nhưng không biết Trần Dạng có chú ý đến không nữa.
Nhạc Nha mân mê môi mình.
Có lẽ tối nay xảy ra hơi nhiều chuyện nên tâm tư cô dành cho bài tập không nhiều lắm.
Cả buổi trời cô mới thở dài, loại bỏ hết mọi ý nghĩ trong đầu.Sau khi tan tiết thứ ba của lớp tự học buổi tối.
Nhạc Nha thấy khát nước, vì uống trà sữa không hề đã khát chút nào, vẫn mang theo vị ngọt của đường, nên cô uống được nửa ly là cảm thấy trong miệng mình tràn ngập vị ngọt.
Tạ Khinh Ngữ hỏi: "Đi lấy nước à?"
Nhạc Nha đáp: "Ừ."
Phòng lấy nước trong trường một năm bốn mùa đều có nước lạnh lẫn nóng, tầng nào cũng có, để học sinh tiện sử dụng.
Nhạc Nha thích uống nước ấm, nên bình thường hai ba tiết sẽ đi lấy một lần, bình nước nhỏ có hình con thỏ, thân bình tròn tròn mập mập, chỉ cần cầm lỗ tai màu hồng phấn là có thể xách lên.
Phòng lấy nước hơi đông người, phải xếp hàng.
Nhạc Nha không quen mấy cô ấy, đứng phía trước có khoảng ba bốn nữ sinh, đều quen biết nhau, nên nói chuyện rất rôm rả.
Nữ sinh tóc ngắn nói: "... Gần đây không thấy cậu ta có động tĩnh gì, không biết có phải thất bại rồi hay không, dù sao cũng đã theo đuổi hai năm rồi, vậy mà cậu ta vẫn kiên trì như vậy, thật khiến người ta phải mở to mắt nhìn."
Nữ sinh tóc dài nói: "Người ta xinh đẹp vậy mà cũng không làm gì được, còn tụi mình chỉ có thể nhìn lén thôi, dù sao cậu ấy cũng không học chung lớp với tụi mình."
"Ý chí sắt đá ghê."
Nhạc Nha không hiểu sao lại cảm thấy người họ đang nói tới chính là người mà cô quen biết.
"Mà tớ thấy cậu hay lang thang qua dãy hành lang ở bên lớp người ta hoài." Nữ sinh tóc ngắn trêu chọc nói: "Đi nhìn cậu ấy à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!