Tên sách quả thực rất có ý tứ.
Trần Dạng sợ cô không thấy còn giơ sách lên, nghiêm túc đọc lớn: "Tôi muốn hôn cậu, có được không?"
Nhạc Nha thật sự muốn tìm đại cái lỗ nào đó để chui vào.
Cô giật lấy cuốn sách trong tay của Trần Dạng, sau đó cất lên kệ sách, làm bộ như chuyện này chưa hề xảy ra.
Cô thật không ngờ, vì bên này toàn là sách văn học, ai mà biết lại có tiểu thuyết tình yêu thế này.
Trần Dạng để cô tùy ý làm gì cũng được, khóe môi hơi nhếch lên, thong thả thở dài, mang theo một chút khí âm, tựa hồ như đang tiếc nuối.
Khe hở giữa các kệ sách không rộng lắm, chỉ vừa đủ một người đi, hiện tại ở đây chỉ có hai người họ, bầu không khí bao quanh liền có chút kỳ quái.
Nhạc Nha ngượng ngùng, giọng nói cứng nhắc lảng sang chuyện khác: "Tôi xong rồi, về trường thôi."
Lúc nãy cô có nhìn thấy quyển sách cần mua, nhưng bây giờ cũng chẳng có tâm tình tiếp tục tìm cuốn khác nữa, sau này có cơ hội sẽ quay lại sau.
Không đợi anh trả lời, Nhạc Nha xoay người đến quầy thu ngân.
Trần Dạng nhìn theo bóng lưng của cô, đuôi ngựa lắc qua lắc lại theo nhịp chân, anh rút cuốn sách cô vừa cất lại rồi đi theo cô.
Lầu một lẫn lầu hai của hiệu sách đều có quầy thu ngân.
Nhạc Nha tính tiền xong cũng không cần bao, tự ôm sách vào trong lòng, trên tay phải xách theo ly trà sữa.
Cô chưa kịp quay người, chợt nghe giọng của Trần Dạng: "Cái này nữa."
Nhạc Nha nghiêng đầu nhìn qua, thấy cuốn sách trong tay anh, hơi hơi nghi ngờ.
Cô thấy anh không giống dạng người sẽ đọc sách, vậy mà hết lần này đến lần khác thành tích của người ta đều tốt hơn cô rất nhiều, thật đáng hận.
Từ đây cho đến kì thi giữa kì còn một tuần nữa, cô phải nỗ lực mới được, trong nội tâm Nhạc Nha đột nhiên xuất hiện một gốc cỏ xanh, sau đó nhanh chóng khô héo không ngừng.
Trần Dạng bỏ cuốn sách kia lên bàn, rõ ràng là cuốn sách cô mới đưa anh lúc nãy.
Nhạc Nha hỏi: "Cậu mua cuốn sách này làm gì?"
"Đương nhiên là vì bìa đẹp rồi, mua về nung đúc tình cảm sâu đậm." Trần Dạng trả lời, "Hay cậu thấy có vấn đề gì?"
Không đợi Nhạc Nha trả lời, anh còn nói: "Chỉ có bạn gái của tôi mới có thể quyết định tôi mua gì, còn cậu có vấn đề gì à?"
Nhạc Nha muốn phản bác nhưng lại không có lý do, nhỏ giọng hừ một tiếng.
Cô nghiêng đầu, "Cậu thích là được."
Nhân viên quầy thu ngân mới tốt nghiệp không lâu, nhìn bầu không khí giữa hai người không bình thường chút nào, nhưng hết lần này đến lần khác không hề thể hiện rõ ra.
Cô ấy hiểu ý cười cười, nhận lấy tiền khách đưa.
Học sinh cấp ba thời nay cởi mở hơn nhiều so với thời của bọn cô, dù có yêu sớm cũng có thể phủ nhận, hơn nữa học sinh thời nay cứ mập mờ với nhau khiến người ta thật muốn động tâm mà.
Vì sao nhiều bộ phim thanh xuân vườn trường có thể nổi tiếng như vậy, đó là vì bất kì ai cũng đều từng trải qua thời học sinh, thậm chí còn có người mình yêu thương trong suốt quãng đường cắp sách tới trường.
Hơn nữa, cô ấy cảm thấy hai người họ thật dễ nhìn, xứng đôi vô cùng, nữ sinh có vẻ ngoại dịu dàng, mềm mại, nhìn là chỉ muốn ôm chặt một cái.
"Của hai em đây." Cô ấy đưa sách qua.
Trần Dạng đưa tay cầm lấy, nói với Nhạc Nha: "Không đi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!