Chương 21: Tôi muốn hôn cậu

Cô chủ quán tên Lương Thần, đã mở quán này được năm năm, nên quen biết rất nhiều học sinh trường Nhất Trung, Trần Dạng cũng không ngoại lệ.

Cô ấy kịch liệt đề cử trà sữa trong quán của mình, "Hai ly trà sữa này là dành cho các đôi tình nhân, nhưng màu sắc và vị đều không giống nhau, hai em muốn thử không?"

Nhạc Nha vội vàng khoát tay, "Em không uống, chỉ cần làm cho cậu ấy là được rồi ạ."

Trần Dạng chưa kịp nói gì, cô đã chọn hai ly trà sữa trên poster, sau đó nói: "Lấy em hai ly này, cho cậu ta ạ."

Cô chủ quán thoáng sửng sốt, "Được rồi."

Trần Dạng hỏi: "Cậu cho tôi uống hai ly?"

Nhạc Nha nói: "Cậu cũng có thể chia cho người khác uống."

Trần Dạng bị cô chọc cười, "Cậu hào phóng ghê nhỉ."

Nhạc Nha trừng mắt, không hiểu ý trào phúng trong lời nói của anh, thanh âm êm dịu nói: "Tôi có tiền, cậu đừng có lo."

Vì ly thứ hai được giảm giá năm mươi phần trăm nên cô không thể lãng phí được, hơn nữa nếu không uống hết hai ly thì có thể phân chia bớt cho bạn học trong lớp.

Cô có đủ tiền để mua hai ly trà sữa này.

Lương Thần nhịn không được bật cười thành tiếng.

Nhạc Nha ngước mắt nhìn cô ấy, tai ửng hồng.

Trong quán dán rất nhiều giấy ghi chú nhỏ, đều là do những người từng ghé quán dán lên, có thể tùy ý viết gì cũng được, cả bức tường đều được dán kín.

Mấy quán trà sữa ở cơ sở chính Nhất Trung không có mấy thứ này.

Trên tường dán nhiều giấy ghi chú có màu giống nhau, được xếp thành hình trái tim, đều do một cặp đôi viết.

Tờ đầu tiên được dán lên là vào năm ngoái.

Nhạc Nha ghé sát nhìn, ở trên đó đều viết những lời yêu thương khiến cô hơi giật mình, sao mới cấp ba mà lại nói mấy lời yêu đương nhiều thế này.

Không sợ bị giáo viên phát hiện sao?

Nhưng khi nghĩ lại chuyện này, cô mới nhớ lớp bên cạnh cũng có cặp đôi đang quen nhau công khai, đột nhiên Nhạc Nha hơi hâm mộ cuộc sống tự do của họ.

Nếu là cô, cô sẽ không dám làm vậy.

Một là do cô không dám, hai là nếu bị phát hiện thì ba cô sẽ biết mọi chuyện, cô lại không muốn nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của ba mình.

Nhạc Nha thở dài.Thấy Nhạc Nha nhìn chăm chú mấy tờ giấy ghi chú, Lương Thần vừa làm trà sữa, vừa hỏi: "Mặt cậu bị thương à?"

Trần Dạng chạm vào miếng băng cá nhân, ừ một tiếng.

Lương Thần nói: "Mấy ngày nay không thấy cậu tới nên tôi cũng chẳng hay biết gì, nhưng băng cá nhân này của cậu đáng yêu thật đó, tôi nhìn hơi hơi không quen lắm."

Cô ấy bình thường hay dùng loại màu vàng đất truyền thống, chưa từng thấy qua mấy loại có hình phim hoạt hình thế này, nhưng cũng đẹp lắm.

Trần Dạng nhướng mày, "Của người khác đưa."

Nghe vậy, Lương Thần thoáng kinh ngạc, bỗng nghĩ đến chuyện gì đó, cô ấy cười cười, hất cằm về phía trước chép miệng, "Cậu kiếm đâu ra em gái loli đó vậy?"

Trần Dạng dựa người vào quầy, "Có vấn đề?"

Lương Thần nói: "Tất nhiên là không vấn đề gì, chỉ là cô bé rất đáng yêu, hơn nữa còn giống một phú bà nhỏ, không phải cậu được người ta bao nuôi chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!