"Tôi không cho phép."
Trần Dạng nói rất trầm, cơ hồ chỉ có mình cô mới nghe thấy.
Nhạc Nha có chút không thoải mái, nhẹ chớp mắt một cái, hô hấp chậm lại, sợ đụng phải anh.
Câu nói này khiến cô không thể thở nổi.
Tuy ngữ điệu rất đơn giản, nhưng lại khiến Nhạc Nha sinh ra loại cảm giác nếu không làm theo ý của anh, cô sẽ chết rất thê thảm.
Đầu mũi cô nhăn lại, vừa muốn mở miệng ra nói, người trước mặt lại lui về sau, khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày.
Ở phía sau lưng anh có nhóm người đang duỗi cổ nhìn qua, đầy vẻ hứng thú, thậm chí còn đang chuẩn bị hò hét ồn ào.
Lương Thiên vỗ ngực, nói: "Dạng ca suốt ngày cứ chọc ghẹo con gái nhỏ nhà người ta, cậu ta không thấy mắt cô ấy lúc nào cũng đỏ ửng à, ai ôi."
Triệu Minh Nhật đập cậu ta một cái, "Cậu mà nhìn hả hê vậy, coi chừng tí nữa người đỏ mắt là cậu bây giờ."
Lúc đó, chẳng có ai cảm thông nổi cho cậu đâu.
Nghe vậy, Lương Thiên nhún nhún vai, không nói nữa.
Có vài người ở đây đang ngắm nghía bên dưới lầu chơi đùa, vì lan can ở hành lang lớp 17 rất ngắn, bên cạnh lại là khu vực của lớp 18, rất thoải mái rộng rãi.
Trần Dạng một tay đút túi, khóa kéo đồng phục xiêu xiêu vẹo vẹo ở chỗ lồng ngực, dưới cổ áo lộ ra lớp áo thun màu đen, làn da hơi trắng bệch như đang bị bệnh.
Anh cứ đứng như vậy, phòng lấy nước bên cơ sở chính phần lớn đều là nữ sinh, ai ai cũng không nhịn được thả chậm bước chân lại một chút, vụng trộm nhìn anh.
Bọn Lương Thiên đứng phía sau huýt gió, huýt sáo trêu chọc.
Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên Nhạc Nha gặp phải loại nam sinh tư duy kì lạ và không thèm nói đạo lý như Trần Dạng.
Sớm biết vậy đã không thèm mua đồ gửi anh, cô còn tưởng anh là người bị suy dinh dưỡng, không được cung cấp đầy đủ thức ăn, nhưng giờ nhìn anh thế này, cả người đều vui vẻ, ở đâu ra cái bộ dạng không đủ chất dinh dưỡng chứ.
Trần Dạng nhìn không chớp mắt, "Sao cậu không nói gì?"
Bị Trần Dạng nói vậy, Nhạc Nha liền nghĩ đến chuyện hồi trưa, mặt lại đỏ một chút, đối diện với khuôn mặt âm tình bất định kia.
Nhạc Nha nghiêm mặt, "Dù sao cũng không phải cậu."
Trần Dạng đứng thẳng người lại một chút, nhếch miệng, nói một cách chậm rãi: "Tốt xấu gì tôi cũng từng là đối tượng thầm mến của cậu còn gì."
Anh không hạ thấp giọng, đằng sau lập tức vang lên mấy tiếng la hét ồn ào.
Lương Thiên nhớ đến dòng chữ ghi trên bưu kiện, cười ra tiếng: "Từng là đối tượng thầm mến? Ha ha ha ha ha...!
Triệu Minh Nhật dựa vào vai cậu ta, cười đến mức muốn ch** n**c mắt, "Nhanh vậy mà đã trở thành đối tượng từng được thầm mến rồi, thật thảm quá đi."
Bọn họ thật không ngờ sẽ phát sinh ra tình huống thế này.
Nhạc Nha đè nén mọi loại suy nghĩ trong lòng, loạn xạ đẩy thẻ học sinh về phía anh, "Trả cho cậu."
Đẩy qua, lại đụng trúng người của đối phương.
Thẻ học sinh sắp rơi, Trần Dạng đưa tay qua chụp lấy, cơ thể hơi cúi xuống, nói: "Đau quá."
Nhạc Nha: "..."
Cô thực sự bị anh làm cho tức chết mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!