Tiếng hét như con sóc đất của Lương Thiên khiến chú bảo vệ muốn đuổi người.
Triệu Minh Nhật ngồi xổm trước cửa phòng bảo vệ với cậu ta, hỏi: "Phá án xong rồi thì nói xem là ai đưa vậy."
Lương Thiên đưa di động cho cậu ta xem, thấp giọng nói: "Là cán sự bộ môn số học của lớp 1 cơ sở chính, là cô ấy đưa đó."
Cán sự lớp 1?
Triệu Minh Nhật suy nghĩ một chút, không có ấn tượng, "Là ai?"
"Cậu ngu thật." Lương Thiên hết sức khinh bỉ, "Là Nhạc Nha đó, tôi đã nói với cậu rồi, băng cá nhân trên mặt Dạng ca chắc chắn là do cô ấy đưa."
Cho nên cậu ta mới đột ngột nghĩ đến chi tiết này, bởi vì nữ sinh có thể tiếp xúc gần như vậy với Trần Dạng thật sự không có mấy người, hơn nữa còn xảy ra chuyện băng cá nhân ngày hôm qua.
Lúc ấy cậu ta đã nghi ngờ rồi.
Mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện, bọn họ đều quan sát rất kỹ, nào có ai trêu chọc người khác như vậy, nói không có ý nghĩa cũng chẳng có ma nào tin.
Trước kia cậu ta chưa từng thấy Trần Dạng trêu chọc nữ sinh nào.
"Dạng ca để tụi mình tự xử lý mà." Triệu Minh Nhật sờ cằm, "Tình huống bây giờ, có trả hàng lại nữa không?"
Lương Thiên nói: "Trả cái cọng lông á."
Nếu người khác tặng thì trả về cũng không sao, bây giờ đã biết là do Nhạc Nha gửi tới, đương nhiên không thể trả hàng lại rồi.
Quan trọng nhất là cái ghi chú này!
Triệu Minh Nhật nói: "Vậy cậu nói với cậu ấy đi, bằng không thì cậu ấy lại không biết, chắc chắn sẽ không xuống nhận đâu, tranh thủ thời gian đó tụi mình đi ăn cơm."
Lương Thiên lại khoát khoát tay, nói: "Tụi mình đi ăn trước đi, Dạng ca chắc cũng đang ăn, cơm nước xong xuôi rồi nói sau."
Cậu ta có mưu đồ muốn anh bực bội, bứt rứt một chút.
Hai người họ cũng không quay lại trường, cứ thế đi thẳng ra quán cơm nhỏ bên ngoài, ăn hơn nửa tiếng mới từ từ trở về trường.
Lương Thiên phát hiện sốt gạch cua mà mình mới mua đúng là ăn ngon khủng khiếp.
Trong phòng bảo vệ hiện tại chỉ còn lại một chú bảo vệ, thấy bọn họ đến liền thúc giục: "Mấy đứa mau mang mấy bưu kiện kia đi đi, không thì trả hàng lại cho người gửi đi."
Triệu Minh Nhật nói: "Chú đừng vội, đừng vội, chắc chắn hôm nay tụi con sẽ mang đi mà."
Lương Thiên gửi tin nhắn qua: "Ca, tôi tra được người gửi bưu kiện cho cậu là ai rồi, cậu muốn biết không?"
Bên kia không trả lời.
Triệu Minh Nhật đập cậu ta một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Cậu rảnh không có gì làm à, không thể nói thẳng ra hả?"
Dựa theo tính cách của Trần Dạng, sao có thể trả lời họ.
Lương Thiên hừ hừ hai tiếng, tìm được đáp án lớn như vậy, không thể để cậu ta đắc ý một chút sao?
Nghĩ vậy nhưng ngón tay cậu ta vẫn di chuyển linh hoạt trên bàn phím điện thoại, đánh mấy chữ vào tin nhắn.
[Lương Thiên: Số điện thoại trên thùng bưu kiện là của lớp 1 đó.]
[Lương Thiên: Vừa hay là số của Nhạc Nha.]
Sau khi gửi tin nhắn xong, Lương Thiên ngồi chờ anh trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!