"Nương... Đây là... Tiêu gia?!"
Ta hoàn toàn tỉnh hẳn.
Có điều, Tiêu gia lúc này không còn vẻ huy hoàng tráng lệ như trước khi ta xuất giá.
Thanh Long xuất thế, yêu tộc bạo loạn, nhân tộc lầm than, đại chiến nổ ra khắp nơi.
Tiêu gia dĩ nhiên là một trong những thế gia bị tấn công.
Nơi này hiện giờ nguy cơ bủa vây, dường như có thể bị công phá bất cứ lúc nào.
Một khi thành vỡ, người bên trong chắc chắn sẽ thập t. ử nhất sinh.
"Con ranh này, còn không mau bò dậy theo ta!"
Mẫu thân chán ghét thúc giục.
Ta vẫn không quên việc mình cần làm:
"Sao con lại ở đây? Con phải đi tìm Vương gia chủ và phu nhân."
"Cái gì mà sao con ở đây? Chuyện đến nước này mà con còn nghĩ đến mấy thứ đó à? Còn về Vương gia chủ và phu nhân, biết con ở đây, gia chủ đã sớm sai người đi thông báo rồi, họ sẽ tới đây nhanh thôi."
Mẫu thân ta c.h.é. m đinh c.h.ặ. t sắt:
"Cho nên con còn không mau chạy đi?!"
"Tại sao con phải chạy? Con ở đây chờ họ."
Ta bị bà kéo đi, nhưng vì vết thương trên người quá nặng nên không thể thoát ra được.
"Ồ? Vậy sao?"
Mẫu thân cười lạnh:
"Vậy ta hỏi con, viên Kim Đan mà bọn họ nói đó, con để ở đâu rồi?"
"Dĩ nhiên là ở trong miếng linh ngọc bên hông con."
Ta nói, nhưng giọng càng lúc càng nhỏ khi nhìn vào mắt bà.
Bà cười càng thêm châm chọc:
"Cái đầu óc ngu ngẩn của con lừa người ngoài thì được, sao lừa nổi ta? Nếu con thực sự muốn giấu thứ gì đó để không ai tìm thấy, thì thứ đó chắc chắn phải hòa làm một với con."
"Đậu Như Yên, viên Kim Đan đó con đã nuốt vào rồi đúng không?"
Ta: "!"
Kim Đan nhập thể nhưng chưa luyện hóa, ta đã biến mình thành vật chứa.
Đây là cách duy nhất để ta giữ được nó.
Bằng không, lúc đám đại yêu đè ta ra lục soát khắp người, ta đã chẳng giữ nổi.
Chúng thực sự tưởng rằng thượng phẩm linh bảo lại có tác dụng che giấu lớn đến vậy sao?
Nhưng muốn lấy ra, chắc chắn phải m. ổ b.ụ.n.g.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!