"Muốn ta nói, loại tiện nhân này là rẻ mạt nhất. Chỉ cần ném cho miếng thịt là sẽ như loài ch. ó vẫy đuôi mà quỳ gối dập đầu. Muốn ả mở miệng chẳng khó gì, cứ rút hết gân mạch ra, xem ả chịu đựng được bao lâu."
Ta là đồ tiện nhân, ta hạ tiện, ta không có cốt khí.
Ta cười nịnh bợ với tất cả mọi người, vì để sống sót ta chẳng từ thủ đoạn nào.
Ai cũng xem thường ta, ngay cả chính ta cũng khinh rẻ bản thân mình.
Nhưng ta sinh ra đã định sẵn là phải bị giẫm đạp sao? Thế gian này chưa từng đối xử t. ử tế với ta, lấy tư cách gì mà phỉ nhổ ta ích kỷ?!
Cho dù là súc sinh cũng có nghịch lân, huống chi ta còn không phải súc sinh.
"Không có... Không có... Không có... KHÔNG CÓ!"
Bọn chúng đá ta từ đầu này sang đầu nọ, cười hả hê khi nghe tiếng xương cốt ta vỡ vụn.
Chúng cố tình để lại một khe hở nhỏ, thấy ta như vớ được hy vọng mà bò về phía đó thì lại tàn nhẫn đá ta trở về.
Nhìn ta đau đớn lăn lộn, chúng cười nhạo ta ngu xuẩn.
Ta đau quá, toàn thân đều đau như bị xé rách. Nhưng mà...
"Không có."
"Ta không có giữ Kim Đan."
Bọn chúng cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Nhưng thực tế, quãng thời gian ta trải qua đau đớn đến c.h.ế. t đi sống lại đó chưa đầy nửa khắc đồng hồ.
Một con đại yêu nhấc đại đao lên, nhắm thẳng vào tay chân ta:
"Cắt đứt gân tay gân chân của ả đi, ta không tin đến nước này ả còn nhịn được."
Tu sĩ bị đoạn gân tay chân, đời này coi như phế bỏ.
Ta sẽ không bao giờ có thể tu tiên được nữa.
Sắc mặt ta trắng bệch trong nháy mắt.
Môi ta run rẩy, câu nói "Kim Đan đang ở trong miếng linh ngọc bên hông ta" đã chực trào ra, nhưng khi lưỡi đao treo ngay trước mặt, ta vẫn không thốt ra lời.
Ta nghĩ mình xong đời rồi.
Sao ta có thể vì người khác mà vứt bỏ mạng sống của chính mình chứ?
Nhưng người đó là Vương Càn.
Thế gian này, người duy nhất đối đãi tốt với ta mà chẳng cầu nửa điểm báo đáp.
Ta nhắm nghiền hai mắt lại.
Ầm! Một tiếng, con đại yêu thét lên t.h.ả. m thiết.
Một thanh trường kiếm đ.â. m xuyên qua đầu nó.
Vị tu sĩ nóng nảy kia giế·t đến đỏ mắt, từng nắm đ.ấ. m nện nát mặt con đại yêu:
"Ngươi sao dám? Một lũ súc sinh, các ngươi sao dám làm thế với nàng?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!