Chương 6: (Vô Đề)

Tay hắn khựng lại hoàn toàn.

"Đại thiếu gia ngươi giỏi lắm, dựa vào cái gì mà bảo ta không cốt khí? Có giỏi thì ngươi thử sống như ta xem, chưa chắc đã khá khẩm hơn ta được mấy phần đâu."

"Ngươi còn mắng ta là phế vật, nhưng ta không phải là phế vật."

Ta như muốn trút hết mọi uất ức cả đời này ra:

"Ta không phải phế vật, ta tên là Đậu Như Yên, ta không gọi là phế vật..."

Có một khoảnh khắc, ta cảm thấy Tiêu Kỳ dường như đau lòng cực kỳ, nhưng cái tính ngang bướng của hắn lại khiến hắn cứng cổ không lên tiếng.

Ta được nước lấn tới:

"Ta cũng chẳng thích gì Tiêu Sóc."

"Hắn là thiên kiêu của giới trẻ, thì đã sao? Thiên kiêu thì có quyền coi khinh người khác à? Phong thủy luân chuyển, ta không tin đời này mình mãi mãi dưới chân hắn! Chờ đến khi ta lợi hại hơn, ta nhất định sẽ khiến hắn phải ăn nói khép nép mà cầu xin ta."

"Còn nữa..."

"Sao cơ? Như Yên còn điều gì muốn oán trách ta nữa không?"

Ta đang nói hăng say thì một bóng người bước ra từ bóng tối, chính là Phó Tu Nhiên với gương mặt vẫn nụ cười thường trực.

Và bên cạnh hắn, chẳng biết đã đứng đó nghe từ bao lâu, chính là Tiêu Sóc với gương mặt không chút biểu cảm!

Ta: "!"

Bản tính của ta vốn là kẻ bắt nạt người hiền sợ kẻ ác.

Thấy cột là leo, được cho chút sắc đỏ là mở ngay phường nhuộm.

Mới rồi Tiêu Kỳ bị ta chỉ tay mắng c.h.ử. i mà hiếm thấy không nổi đóa, ta liền nói cho sướng miệng, nhất thời không phanh lại được.

Ai ngờ lại bị hai kẻ còn lại nghe sạch không sót một chữ.

"Xem ra ngày thường chúng ta làm ca ca chưa đủ tốt, khiến Như Yên muội muội bất mãn đến nhường này. Tiêu huynh thấy sao?"

Trên vạt áo của Phó Tu Nhiên vẫn còn dính vết m.á.u.

Phía trên Vương phủ, Thanh Long đang bị một nhóm tu sĩ dùng trận pháp phong ấn vây hãm.

Tiêu Sóc nhạt nhẽo liếc ta một cái, không đáp lời.

Ta rụt cổ lại: "Chuyện đó... cũng không hẳn là vậy."

Nhưng lời đã nói ra, làm sao thu lại được?

Không khí bỗng trở nên gượng gạo vô cùng.

Không được, ta phải tìm cách xoay chuyển tình thế.

Ta dứt khoát đổi chủ đề, nắm lấy tay Vương Càn, nở một nụ cười trông có vẻ chân thành nhất có thể:

"Nhắc mới nhớ, lúc muội xuất giá các huynh trưởng đều không có mặt, hẳn là mọi người vẫn chưa quen biết nhau. Để muội giới thiệu một chút, các vị huynh trưởng, đây chính là phu quân của muội."

"Phu quân, đây đều là các vị ca ca của ta."

Lời vừa dứt, ánh mắt của ba người bọn họ dừng lại trên người phía sau ta một lúc, rồi đồng loạt quay sang nhìn ta với vẻ mặt đồng nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!