Nhưng mỗi khi Vương Càn vừa ngước mắt, đôi đồng t. ử vĩnh viễn dừng lại trên người ta với vẻ ôn nhu vô tận ấy lại khiến ta chẳng thể thốt ra nổi một lời nặng nề.
Vợ chồng Vương gia dường như thực lòng yêu thích ta.
Vương gia chủ thường giảng giải đạo nghĩa cho ta nghe, còn Vương phu nhân thấy pháp y của ta bị rách, cũng sẽ tỉ mỉ khâu lại giúp ta.
Cuối cùng, ta rốt cuộc cũng có thể như những người bình thường khác mà bắt đầu tu luyện.
Thương sinh đạo, Vô tình đạo, Sát lục đạo, Tu La đạo...
Đạo pháp tam thiên, ta cuối cùng cũng phải tìm ra đạo nghĩa của riêng mình.
Ngày đại công cáo thành, ta hứng bừng bừng hỏi Vương Càn xem ta thuộc về "đạo" nào.
Hắn hơi khựng lại, ánh mắt nhìn ta đầy phức tạp, rồi thốt ra ba chữ:
"Đa tình đạo."
Đa tình đạo, nơi nơi lưu tình, chân tâm có thể chia thành năm bảy mảnh, mảnh nào cũng là chân tình thực ý, nhưng mảnh nào cũng chẳng vương vấn không rời.
Bởi vì thứ họ yêu nhất, vĩnh viễn chính là bản thân mình.
Chậc, cái đạo nghĩa này nhìn người thật là chuẩn xác.
Trong thời gian này, đôi khi ta cũng chợt nhớ về những ngày tháng ở Tiêu gia.
Nghĩ đến cảnh Tiêu Sóc, Tiêu Kỳ khi bước ra khỏi bí cảnh, nghe tin ta đã xuất giá thì sẽ có tâm trạng gì.
Đại khái là cảm thấy vui mừng khôn xiết chăng?
Ai bảo ta là kẻ chẳng ai ưa nổi chứ.
Những năm qua, nếu không phải ta khéo léo nịnh bợ, cộng thêm việc họ khinh miệt không thèm chấp nhặt, thì có lẽ ta đã sớm bị quét ra khỏi cửa rồi.
Nay ta tự mình rời đi, họ vừa ra khỏi bí cảnh đã có bao nhiêu bảo vật tùy thân, lại nghe được tin mừng này, quả là song hỷ lâm môn.
Chắc hẳn họ phải cười vang trời mới đúng.
Ta cũng có thoáng nghĩ về mẫu thân mình.
Nhưng tất cả chỉ là thoáng qua trong một khoảnh khắc.
Bởi vì ta còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Chẳng biết vì sao, dạo gần đây thân thể Vương Càn ngày một suy nhược, gầy đi trông thấy.
Tiên đan linh thảo dùng bao nhiêu cũng không thấy khởi sắc, mà nếu thực sự có khởi sắc, thì căn bệnh này đã chẳng kéo dài đến tận bây giờ.
Vị Đan tu của Vương gia chỉ biết thở dài:
"Thiên đố anh tài."
Thiếu gia nhà họ Vương thiên tư tuyệt đỉnh, thế gian này hiếm có người trẻ tuổi nào sánh kịp, vậy mà cố tình lại mang thân hình bệnh cốt này.
Mọi thứ đều đã đến mức không thể xoay chuyển.
Người nhà họ Vương bao năm qua đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Ngay cả Vương Càn cũng cười đùa với ta:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!