Thuở nhỏ khi ta bị vu oan trộm gà, người ta tìm tận cửa, mẫu thân chẳng nói chẳng rằng đã đ.á.n. h ta thừa sống thiếu c.h.ế.t, đợi người ta sợ xảy ra án mạng mà lầm bầm bỏ đi bà mới dừng tay.
Nhưng ta không trộm.
Vậy mà chẳng ai hỏi ta lấy một câu có hay không.
Giống như lúc ở Tiêu gia, bị đám hạ nhân nhằm vào hãm hại, hễ nảy sinh tai họa là bọn chúng lại đẩy ta ra chịu trận.
Tiêu gia chủ thường nể mặt mẫu thân ta mà bỏ qua.
Tiêu Sóc thì chẳng bận tâm đến ai bao giờ, trước nay luôn quay đầu bước đi.
Tiêu Kỳ tính tình nóng nảy, thường xách tai ta lên, chán ghét mắng:
"Bảo quỳ là quỳ, Tiêu gia sao lại có hạng người xương cốt mềm yếu như ngươi! Đúng là đồ hèn!"
Chỉ có Phó Tu Nhiên cười dìu ta đứng dậy, trách móc Tiêu Kỳ thô lỗ không biết thương hoa tiếc ngọc.
Nhưng hắn cũng chưa từng thực lòng an ủi ta.
Vì vậy, ta học được cách chuyên đi trộm gà của một nhà, học được cách đấu đá không khoan nhượng với đám hạ nhân Tiêu gia.
Vương Càn thật là kỳ quái, nhưng hắn cũng thật ngu xuẩn.
Hắn cư nhiên lại đi thương hại ta, an ủi ta.
Hắn có biết ta tới đây là mong hắn c.h.ế. t sớm để thừa kế di sản của Vương gia không hả?
Nghĩ bụng hắn là ma ốm được bao bọc kỹ nên không biết lòng người hiểm ác, nhưng vợ chồng Vương gia đâu có ngốc.
Cứ chờ xem, lát nữa diện kiến, họ chắc chắn sẽ làm ta bẽ mặt ngay tại chỗ.
Nhưng ta chẳng sợ, họ có không vừa lòng, không thích đi chăng nữa thì liệu có "trả hàng" được không?
Có giỏi thì làm cho con trai họ sống thêm mấy năm đi, bằng không chẳng bao lâu nữa ta sẽ xẻ được một miếng thịt béo bở từ Vương gia này.
Ta tràn đầy hùng tâm tráng chí.
Thế nhưng, khi đối diện với món linh bảo mà Vương phu nhân trao làm lễ gặp mặt, cùng nụ cười hiền từ của Vương gia chủ, ta bỗng rơi vào mờ mịt.
Vương phu nhân rất đẹp, Vương Càn có ba phần giống bà, nhưng bà lại càng dịu dàng hơn.
Bà xoa đầu ta:
"Đứa trẻ ngoan, thiệt thòi cho con rồi. Tuổi còn xuân xanh đã phải gả cho A Càn. Từ nay về sau đây là nhà của con, có yêu cầu gì cứ phân phó hạ nhân. Cha mẹ tuyệt đối không bạc đãi con."
Cha mẹ sao...
Trái tim vốn đã lệch nhịp vì Vương Càn, nay lại đập nhanh thêm một hồi.
Nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ta vẫn chú trọng nhất là:
"Linh bảo này phẩm cấp có cao không? Có đáng tiền không ạ?"
Vương Càn ở bên cạnh học theo bộ dáng và ngữ khí của ta, nghiêng đầu hỏi:
"Phẩm cấp tuy không cao, nhưng chắc là đáng giá đấy."
Ta nghe nửa câu đầu không khỏi thất vọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!