Chương 3: (Vô Đề)

Nhưng cũng nhờ vậy mà mới đến lượt ta.

Có lẽ họ không ngờ rằng, thứ phế vật mà họ vứt bỏ như rác rưởi lại là sợi rơm cứu mạng mà ta trân quý như ngọc, là tài nguyên cao nhất mà đời này ta có thể chạm tới.

Cho nên, tại sao ta phải buồn?

Ta đang vui, nụ cười trên môi gần như không thể khép lại được.

Trở thành Thiếu phu nhân Vương gia, ta sẽ có vinh hoa phú quý không tận, thậm chí còn có thể tìm cách thay đổi linh căn để bước vào tiên đồ.

Thế nên, khi mẫu thân phủ khăn voan lên đầu ta và nói:

"Đại thiếu gia bọn họ ngày mai mới ra khỏi bí cảnh, e là không kịp tiễn con rồi."

Ta chỉ hờ hững gật đầu, tâm trí chỉ mong kiệu mau đi, mau đến Vương gia.

Bà thấy ta như vậy thì sững lại, nhìn ta đầy thâm ý.

Cái nhìn này ta đã gặp hai lần: một lần khi bà thấy ta lén dùng phấn son để cười với đàn ông, và một lần khi ta giả vờ đáng thương để Tiêu gia chủ mủi lòng.

Giữa hai mẹ con ta, tình cảm vốn dĩ mỏng manh như sương khói.

Ta không hỏi bà gả ta đi thì được lợi lộc gì, bà cũng chẳng bận tâm tâm tư ta ra sao.

Nhưng không chỉ bà, mà người Tiêu gia dường như ai cũng nghĩ ta phải đau đớn đến c.h.ế. t đi sống lại vì sự vắng mặt của đám người Tiêu Sóc.

Thậm chí có vài kẻ sợ ta đổi ý còn đẩy ta một cái, chắc chắn cho rằng ta bị ép buộc nên mới ngồi lên kiệu hoa.

Hành động đó làm ta thoáng chút mờ mịt.

Chẳng lẽ đây là nghi thức trước khi cưới sao?

Ta thực sự... phải đau khổ vì họ không đến tiễn ư?

Ta cân nhắc xem có nên rơi vài giọt lệ cho đúng kịch bản không.

Nhưng đúng lúc đó, Tiêu gia chủ lại nhét vào tay ta một món thượng phẩm linh bảo, gương mặt đầy vẻ áy náy và thương hại:

"Đứa nhỏ này, thiệt thòi cho con rồi."

Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng thật lớn.

Tiêu gia chủ: "..."

Những người khác đang chờ ta khóc lóc t.h.ả. m thiết:

"???"

Mẫu thân ta quả nhiên hiểu tính ta nhất, thấy ta lộ bản chất liền nhanh ch. óng hô lớn:

"Khởi kiệu!"

Phu kiệu đều là người tu đạo, kiệu vừa nhấc lên đã được tiên hạc kéo đi, bay nhanh như gió.

Trong chớp mắt, ta đã cách Tiêu gia hàng ngàn dặm.

Ta không hề quay đầu lại.

Dĩ nhiên, ta cũng không biết ngày hôm đó bí cảnh xảy ra biến cố, đám tu sĩ bên trong đã trở ra sớm hơn dự kiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!