Chương 12: (Vô Đề)

1.

Liễu Như Nhứ là đứa trẻ do một nữ t. ử chốn thanh lâu và một vị khách làng chơi sinh ra...

Kẻ chốn phong trần điều tối kỵ nhất chính là đ*ng t*nh, bởi một khi đã động chân tình, xưa nay chẳng mấy ai có được kết cục tốt đẹp.

Thế nên, khi nhìn người kỹ nữ ấy mòn mỏi đợi chờ hết năm này qua năm khác, mà vị ân khách từng thề non hẹn biển đòi chuộc nàng về nhà vẫn bặt vô âm tín, Liễu Như Nhứ cũng lẽ dĩ nhiên mà dấn thân vào chốn lầu xanh.

Nàng thông minh hơn mẫu thân mình, bởi vì nàng chỉ yêu duy nhất bản thân nàng.

Trong mắt nàng, việc tồn tại và phải tồn tại một cách thoải mái, sung sướng mới là điều quan trọng nhất trên đời.

Nàng cũng từng cùng vô số người ước hẹn thệ hải minh sơn, trước mặt ai cũng diễn vai tình thâm ý thiết, điều kiện đưa ra chỉ có một:

Hy vọng có kẻ rủ lòng thương mà chuộc nàng ra khỏi vũng bùn.

Nhưng đám đàn ông kia thảy đều là lũ ngụy quân t. ử dối trá.

Chúng nói chỉ yêu mình nàng, nhưng thực chất là yêu dung nhan diễm lệ kia; đợi đến khi chán chường, chúng lại chẳng ngần ngại đẩy nàng cho kẻ khác.

Chúng nói yêu nàng, nhưng tận sâu trong lòng lại khinh rẻ nàng tột cùng.

"Một đôi tay ngọc ngàn người gối, một điểm chu sa vạn kẻ nếm."

Đã biết bao lần, nàng suýt chút nữa đã bỏ mạng trong tòa lầu ấy.

Người đời nhiếc móc nàng hạ tiện, mắng nàng miệng nói trung trinh không đổi nhưng quay lưng đã lả lơi với nam nhân khác, đúng là cốt cách dâm phụ rẻ mạt.

Đối với những lời ấy, nàng chẳng mảy may để tâm.

Nực cười thay, chẳng lẽ thế gian này vẫn còn kẻ tin vào thứ gọi là tình ái chân thành sao?

Thật là ngu xuẩn.

Thế nhưng, nàng lại thực sự gặp được một kẻ ngu xuẩn như thế.

2.

Dưới lầu có một gã đồ tể thường xuyên đến giao thịt cho bếp nhỏ.

Gã diện mạo thô kệch, tính tình chất phác, trung hậu, tuyệt đối không nhìn ngang ngó dọc.

Nàng thấy thú vị, liền thường xuyên trêu chọc gã.

Cứ mỗi lần bị trêu, mặt gã lại đỏ bừng lên như gấc chín.

Đừng quên, nàng vốn là kẻ tâm cơ.

Để rời khỏi nơi này, nàng không chỉ gieo tương tư cho đám ân khách giàu sang, mà ngay cả một gã đồ tể nàng cũng không buông tha.

Nếm trải sự đời quá nhiều, nàng chỉ cần nhìn ánh mắt hoảng loạn né tránh của gã ngốc kia là biết mình đã đắc thủ.

Trong lòng nàng đầy vẻ khinh miệt xem thường, nhưng ngoài mặt lại ý cười doanh doanh, tình thâm nghĩa trọng mà thốt lên:

"Chỉ cần huynh nguyện ý chuộc muội, muội sẽ đi theo huynh, cả đời này chỉ theo một mình huynh thôi."

Gã đồ tể tên gọi Đậu Hổ, nghe vậy thì đỏ lựng cả cổ, lắp bắp hỏi:

"Thật... thật sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!