Chương 7: (Vô Đề)

Hà Tiểu Gia đứng hình tại trang nhật ký cuộc gọi, cho đến khi màn hình tắt ngóm vẫn không dám tin rằng mình thực sự có thể nói ra lời "đoạn tuyệt" đến thế với Chử Khiếu Thần.

Hắn chủ động gọi điện, nhắn tin cho anh, vậy mà anh không hề như được ân xá mà vồ vập lao vào. Anh cảm thấy như thể mình vừa bị ma nhập vậy.

Quen biết bao nhiêu năm qua, Chử Khiếu Thần vốn chẳng bao giờ thích trả lời tin nhắn của anh, luôn để Hà Tiểu Gia dùng "mặt nóng dán mông lạnh". Trước đây khi còn là quan hệ chủ tớ thì anh còn kiềm chế được, sau khi kết hôn, anh lại càng có lý do để làm phiền người chồng hợp pháp của mình một cách công khai.

[Bữa trưa hôm nay này (Ảnh)]

[Thơm phức! (ch** n**c miếng)]

[Salad rất tốt cho sức khỏe (Ảnh), có cần để phần cho cậu không? ]

Thiếu gia: [Đang bận]

[Quần áo giặt xong hết rồi nhé! Rèm cửa trong phòng cậu cũng giặt rồi luôn!]

[Mứt dâu đã được bổ sung đầy đủ! (Ảnh)]

[Cậu đang họp à?]

[Có phải tôi làm phiền cậu không?]

Thiếu gia: [Ừ]

[Vậy cậu bận tiếp đi, chú ý sức khỏe nhé (Mỉm cười)]

[Tôi đưa Doris đi dạo đây, nó có bạn mới rồi này (Ảnh)]

[Oa, tôi thấy cậu trên tivi rồi! Đẹp trai vô cùng!]

[Hôm nay là ngày 30 rồi, tối nay cậu có về không? Tôi muốn biết để còn nấu cơm :-D]

Thiếu gia: [Không về]

[Ừm ừm, được rồi.]

[Vậy cậu nhớ ăn cơm đúng giờ nhé (Mỉm cười)]

...

Dường như mọi chuyện từ nhỏ đến lớn đều luôn như vậy, Hà Tiểu Gia cứ mãi xoay quanh Chử Khiếu Thần. Bản thân tính cách của hắn vốn dĩ đã lạnh lùng, không thích trả lời tin nhắn cũng là chuyện bình thường.

Nhưng khi thấy Chử Khiếu Thần đối đãi nhiệt tình, nhã nhặn với người ngoài, Hà Tiểu Gia lại bắt đầu nghi ngờ.

Thái độ của Chử Khiếu Thần đối với bất kỳ người qua đường nào dường như cũng tốt hơn với anh. Những ngày mưa, hắn thường xuyên mua sạch rổ hoa hồng của cô bé bán hoa. Cho dù cuộc hôn nhân này là do anh đơn phương cầu xin mà có, nhưng thỉnh thoảng anh cũng sinh ra oán hận. Anh từng đánh liều hỏi một câu: [Thiếu gia, có phải cậu không muốn quan tâm đến tôi không?]

Rất lâu sau đó, Chử Khiếu Thần mới đáp: [Đang bận, không thấy.]

Thế là Hà Tiểu Gia không gửi tin nhắn cho hắn nữa, lặng lẽ đợi hắn làm việc xong. Nhưng anh cầm điện thoại, đợi từ khi trời sáng đến lúc trời tối, đợi đến cả giờ ăn trưa, ăn tối, những lúc mà bất kỳ người bình thường nào cũng không nên "đang bận", vậy mà đầu dây bên kia vẫn chẳng hề có một tin nhắn mới. Hà Tiểu Gia bừng tỉnh nhận ra, hóa ra khi đối mặt với anh, Chử Khiếu Thần vĩnh viễn đều "bận".

Mối quan hệ giữa anh và Chử Khiếu Thần chỉ có mình anh chủ động, nhưng anh vẫn không kìm lòng được mà chia sẻ mọi thứ với hắn. Bởi vì nếu Hà Tiểu Gia không gửi gì cả, anh thậm chí sẽ chẳng nhận được nổi một câu "đang bận".

Sau khi bỏ nhà đi, Hà Tiểu Gia đã trải qua một quá trình cai nghiện đầy đau khổ. Từ việc làm phiền không mệt mỏi chuyển sang hai ngày một câu, rồi chậm dần thành mỗi tuần một câu, cho đến bây giờ, cuộc đối thoại của hai người đã trở nên ngang hàng về số lượng chữ.

Cuối cùng, Hà Tiểu Gia nói: [Tôi không về nữa đâu.]

Trên chuyến xe khách, nhìn chằm chằm vào hai chữ "Thiếu gia" đến hoa mắt chóng mặt, Hà Tiểu Gia dứt khoát tắt máy.

Cứ vậy đi, anh tựa trán vào cửa kính xe lạnh lẽo. Cứ vậy đi, Hà Tiểu Gia à.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!