Ngoại truyện: Hôm nay anh sẽ gả cho em~
Vào một ngày xuân vạn vật xanh tươi, những con bướm bay xuyên qua từng khóm hoa, tự do chao lượn trên bầu trời thị trấn Thường Khê.
Chử Khiếu Thần diện bộ âu phục do chính tay Hà Tiểu Gia lựa chọn, ngồi trong căn nhà nhỏ, thầm nhẩm lại bài phát biểu của chú rể cho lễ kính rượu.
Vì đã một năm không quay lại, nên họ dành ra vài ngày để trang hoàng nơi này, lau chùi những món đồ gỗ cũ mà ông nội để lại sạch bong, thay cả vỏ chăn cùng những bóng đèn sáng hơn.
Lúc chọn đồ cưới trên thị trấn, Hà Tiểu Gia không thích những tấm dán chữ Hỷ đỏ rực cho lắm. Anh nói rằng chuyện để cho cả trời đất đều biết thì quá long trọng, con người ta thường khó mà gánh nổi chuyện lớn đến thế. Cuối cùng, họ mua về một ít bóng bay màu xanh trắng và dây ruy băng, hai người cùng nhau thổi cả ngày trời, trang trí căn phòng thành phòng tân hôn như thế đó.
Chử Khiếu Thần nghiêng tai lắng nghe, bên ngoài có tiếng người đang hò hét lên món, tiếng xào nấu sột soạt hòa lẫn với tiếng bát đĩa va vào nhau lanh lảnh.
Ăn cưới ở nông thôn rất náo nhiệt. Từ lúc bình minh vừa hé rạng, mọi người đã lục đục kéo đến. Nhà hàng Tri Vị Hiên lần đầu tiên nhận tiệc cưới ở nông thôn kiểu này nên đã chuẩn bị hẳn một đoàn xe, dựng rạp, kê bàn ghế, vài đầu bếp cùng nhau xào nấu, hương thơm bay khắp cả làng.
Đây là nơi Hà Tiểu Gia lớn lên, toàn bộ đều là họ hàng thân thích của anh. Chử Khiếu Thần đã dành cả buổi sáng để chào hỏi, đem hết thảy những biểu cảm học được từ Lâm Việt Trĩ và Hàn Mặc Xuyên ra nhào nặn rồi vận dụng bằng hết. Gia đình của Hà Tiểu Gia cũng chính là gia đình của hắn.
Cuối cùng cũng đến giờ lành, pháo nổ xong xuôi, Hà Tiểu Gia bảo hắn vào nhà ngồi nghỉ một lát.
Dạo gần đây Chử Khiếu Thần không ngủ được nhiều nhưng hắn không thấy mệt, có điều bác sĩ nói hắn đang quá hưng phấn, vỏ não không được nghỉ ngơi.
Chử Khiếu Thần nhớ lại nghi thức vừa diễn ra, cảm thấy dường như nó đơn giản hơn hắn tưởng tượng, nhưng hắn cũng chưa tham gia nhiều đám cưới nên không có gì để tham chiếu.
Ba Hà phát biểu, mẹ Hồ phát biểu, Hà Tiểu Gia cũng phát biểu. Bí thư thôn bảo Chử Khiếu Thần đứng dậy nói vài câu, nhưng hắn chẳng nhớ mình đã nói gì, bởi vì Hà Tiểu Gia hôm nay ăn vận rất xinh đẹp —— không, là đẹp trai —— phải là đẹp trai mới đúng.
Hà Tiểu Gia nói anh muốn làm chồng, còn hắn là "bà Chử". Hàn Mặc Xuyên bảo đàn ông ở bên ngoài phải giữ thể diện cho vợ, không cần tính toán chi li mấy chuyện nhỏ nhặt này, Chử Khiếu Thần khắc ghi điều này trong lòng.
Hắn thậm chí còn đề nghị mặc váy cưới.
Trương Ân Nặc đã đưa hắn đi thử hàng chục bộ, cuối cùng Hà Tiểu Gia cười đến mức không đứng vững được, đành cầu xin hắn hãy mặc âu phục đi cho lành.
Chử Khiếu Thần sờ sờ tóc, lớp keo xịt khiến tóc hơi cứng, hắn thấy hơi tiếc vì hôm nay anh không thể xoa đầu hắn được rồi.
Thật ra hắn đã cố ý để tóc dài hai tháng không cắt, dù cho Hà Tiểu Gia có muốn hắn đội khăn voan thì cũng có chỗ để kẹp vào.
Họ đã cùng nhau xem rất nhiều đoạn phim ngắn, những nụ hôn đám cưới lãng mạn quay từ nhiều góc máy, rõ ràng là trông Hà Tiểu Gia rất hứng thú.
Không sao, tối nay họ có thể thử, hắn đã mua một cái khăn voan dài đủ để phủ kín cả cái giường lớn.
Thực tế thì Chử Khiếu Thần không cho rằng một tờ giấy kết hôn có thể trở thành minh chứng cho việc hai người nắm tay nhau đi hết cuộc đời. Đối với loại người như họ, sự ràng buộc về lợi ích còn hiệu quả hơn pháp luật nhiều. Trước quyền lực và tiền bạc, hôn nhân chỉ là một tờ giấy không hơn không kém.
Con người thông qua biết bao điều khoản quy định chuẩn mực về việc được làm và không được làm, thực chất cũng chỉ có thể trói buộc được những người tự nguyện muốn bị trói buộc mà thôi.
Nhưng khi đối phương là Hà Tiểu Gia, lần đầu tiên Chử Khiếu Thần cảm thấy quy trình định sẵn mà xã hội loài người tiến hóa suốt hàng nghìn năm qua lại thú vị đến thế.
Hà Tiểu Gia đã trao cho hắn mọi thứ và cũng sẵn lòng chân thành phó thác cả cuộc đời cho hắn.....
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Cả đời của hắn đâu rồi? Sao anh Tiểu Gia vẫn chưa đến đón hắn?
Khi Hà Tiểu Gia đẩy cửa bước vào, anh thấy Chử Khiếu Thần đang đi tới đi lui trong phòng, bước chân dồn dập, thực hiện một chuyển động lặp đi lặp lại.
Hà Tiểu Gia đột nhiên nghĩ đến Tiểu Bạch.
Anh thường hay cầm đùi gà trêu Tiểu Bạch, nó vừa chồm lên là anh lại giơ tay cao lên, đôi chân ngắn cũn của Tiểu Bạch có đạp mạnh thế nào cũng không với tới, thế là nó tức tối chạy vòng quanh đuổi theo cái đuôi của chính mình ngay dưới miếng đùi gà.
"Sắp ăn cơm chưa?" Chử Khiếu Thần dùng khẩu hình hỏi.
"Nói nhỏ thế làm gì, em là ăn trộm hả?" Hà Tiểu Gia nới lỏng cà vạt, tu hết cả ly nước lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!