Ngoại truyện: Ngày thường của Tiểu Chử & Tiểu Hà (Thị trấn Thường Khê)
[Chử vịt con đang tu luyện kỹ năng mới]
Trong mấy tháng sống ở thị trấn Thường Khê, Chử vịt con hoàn toàn biến thành "cái đuôi" của Hà Tiểu Gia. Mỗi sáng, Chử Khiếu Thần đều đi mua đồ ăn sáng cho đội trưởng Hà Tiểu Gia, người phụ trách ruộng gừng, rồi mới theo anh ra đồng phụ giúp.
Nhưng từ khi Hà Tiểu Gia phát hiện hắn vẫn đang trong thời gian hồi phục sau phẫu thuật tim, anh đã nổi trận lôi đình, không dám để hắn làm việc đồng áng nữa. Thế là mỗi ngày Chử Khiếu Thần đều bị "gửi" ở lán nghỉ bên cạnh ruộng, ngồi không như một bức tượng, tạo dáng chụp tạp chí dù chẳng có nhiếp ảnh gia nào.
Chẳng hiểu sao mấy bà, mấy ông làm việc gần đó lại chấm được cậu chàng này, thi nhau đòi giới thiệu đối tượng cho hắn. Người đến làm mai đông như nước chảy, còn đông hơn cả người làm việc trên đồng.
"Thật đáng ghét." Hà Tiểu Gia thở dài: "Người ta lấy vợ là muốn lấy người giỏi việc nước đảm việc nhà, ai thèm cái loại như cậu..."
"Ồ."
"Ở góc xem mắt trong công viên, cậu sẽ bị loại ngay từ vòng gửi xe. Tôi sẽ đem mấy chuyện xấu cậu làm in thành tờ rơi..."
Chử Khiếu Thần im lặng. Bất chợt, người đàn ông ấy như một con gấu bông khổng lồ, dùng cả tay chân bám chặt lấy anh, rúc đầu vào eo anh rồi bật cười kỳ quái.
"..."
Sau đó, Chử Khiếu Thần chủ động xin đến chỗ bà Thiên Huệ để cùng bà làm cơm hộp cho mọi người.
Không ngờ Chử Khiếu Thần không chỉ biết dùng súng, mà múa muôi cũng chẳng thành vấn đề. Chỉ sau vài ngày, hắn đã nắm vững mấy món mặn cực kỳ lừa tình.
Cuộc chiến giành quyền kiểm soát nhà bếp giữa Chử Khiếu Thần và anh nhà sau này, chính là bắt đầu nhen nhóm từ đây.
[Ai là vua gừng?]
Việc thu hoạch gừng khá đặc thù, vì là thực vật mọc dưới đất nên có củ sâu củ nông. Dù xe thu hoạch có thể lấy đi phần lớn nhưng vẫn còn sót lại khá nhiều gừng lọt lưới, chờ mọi người đến đào thủ công.
Số gừng này không kịp gom theo đoàn đại biểu để bán, nếu không thu hoạch thì sẽ biến thành phân bón chẳng ai thèm, nên trên ruộng thường có các cụ già cầm cuốc nhỏ đào bới đem về dùng trong nhà.
Có được chú heo con khỏe mạnh như Chử Khiếu Thần, bà Thiên Huệ thích dắt hắn đi cùng lắm, Hà Tiểu Gia cũng hay tranh thủ lúc rảnh việc sang giám sát.
Chử Khiếu Thần dồn hết năng lượng dư thừa vào mấy nhát cuốc. Hắn giờ đã nắm được kỹ thuật, vung cái cuốc lớn hai phát là đào được một cái hố to, gừng nằm sâu đến đâu cũng bị bới lên. Hắn phủi phủi bùn đất rồi bỏ vào cái giỏ nhỏ bên cạnh.
Hà Tiểu Gia lục lọi đống gừng thu hoạch khá khẩm bên trong, cái nào cái nấy đều bị Chử Khiếu Thần chặt đứt lìa đầu.
"Cậu lại đào đứt rồi, nhìn xấu chết đi được."
"Giá trị dinh dưỡng của nó không bị ảnh hưởng," Chử Khiếu Thần giải thích.
Hà Tiểu Gia tặc lưỡi, anh nhấc một củ gừng bị đập dẹt đầu lên lặp lại: "Xấu quá!"
Chử Khiếu Thần ngơ ngác: "Hả?"
"Đừng dùng sức thế chứ, cậu đào sâu vậy lát nữa máy cày không lấp bằng được đâu, đâu đâu cũng có hố... Đủ rồi đó, như này ăn bao lâu mới hết!"
Dáng vẻ vung cánh tay cường tráng của Chử Khiếu Thần khựng lại. Nghe lời cằn nhằn nhỏ nhẹ của Hà Tiểu Gia, hắn thu tay đứng thẳng dậy, gật đầu: "Vậy chúng ta về nhà thôi."
"Nhanh lên, hôm nay mẹ tôi làm tôm luộc... Á! Chỗ này cày rồi cậu đừng có giẫm vào!"
Chử Khiếu Thần xách cái giỏ gần đầy đi sau lưng Hà Tiểu Gia: "Em đi theo dấu chân của anh mà, chân anh hơi nhỏ."
"Chửi ai đấy! Tôi size 42 nhé, tôi cũng là đàn ông!"
"Ở đây đông người lắm, cậu đừng có chạm vào tôi, không được nắm tay... càng không được sờ eo tôi!"
Cứ thế, một bóng người cao lớn lù lù theo sau Hà Tiểu Gia, ngày này qua ngày khác vác cuốc chịu mắng trên đồng ruộng, từng trở thành một trong những phong cảnh được bàn tán nhiều nhất lúc trà dư tửu hậu ở thị trấn Thường Khê.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!