Hôm nay Chử Khiếu Thần tan làm sớm lạ thường.
Gạch đi dòng cuối cùng trên lịch trình, mọi việc của cuối tháng đều đã hoàn thành. Hắn đi lướt qua một lượt các tầng lầu, chào hỏi những nhân viên còn đang tăng ca, kết thúc hành trình của tháng này.
Đây là một ngày rất đặc biệt trong tháng. Nếu về nhà vào giờ này, hắn sẽ thấy một người ôm đống nhu yếu phẩm chạy đôn chạy đáo, không ngừng xuyên qua các căn phòng để sắp xếp tổ ấm sao cho ngăn nắp nhất.
Theo quy tắc của nhà họ Chử, cuối tháng là thời điểm bổ sung vật tư. Quản gia và người giúp việc sẽ nghe theo lời dặn của Chử Thanh, thay thế tất cả những đồ vật cũ, đặc biệt là những bộ quần áo hay đồ chơi không còn phù hợp trong phòng Chử Khiếu Thần.
Ngay cả sau khi kết hôn và dọn ra khỏi nhà, Hà Tiểu Gia vẫn duy trì truyền thống này cho Chử Khiếu Thần.
Và bản thân Chử Khiếu Thần cũng có một sự ám ảnh về nghi thức khởi đầu tháng mới mà người thường khó lòng theo kịp, tất cả nội y đều phải thay mới, các bộ vest và cà vạt phối sẵn cho tháng sau sẽ được người chuyên trách gửi đến sắp xếp từ ngày hôm trước. Các vật phẩm tiêu hao phải được bổ sung trong ngày này, bao gồm cả việc nấu mứt dâu tây và lấp đầy tủ bánh kẹo của Doris, cũng như các vật dụng kế hoạch hóa gia đình trong ngăn kéo phòng ngủ phụ.
Thư ký lái xe đến trước cửa chính, cung kính cúi người, Chử Khiếu Thần đón lấy chìa khóa xe.
Hà Tiểu Gia và hắn sống tại Thiên Diệu Hoa Phủ.
Chử Khiếu Thần đã sớm vạch kế hoạch dọn ra khỏi nhà. Sau khi tiếp quản Viễn Xướng, hắn phải dọn dẹp đống đổ nát một thời gian dài mới có chút tích lũy riêng, cuối cùng cũng đủ tiền mua một căn hộ lớn cao cấp.
Nằm ở khu vực tấc đất tấc vàng của trung tâm thành phố, mỗi tầng chỉ có một hộ với tầm nhìn tuyệt đẹp. Xuống lầu năm phút là tới đại lộ Ngô Đồng nổi tiếng nhất Hải Thành, bệnh viện, trung tâm thương mại đều đầy đủ. Từ đây có thể thu trọn đường chân trời vào tầm mắt, đi thêm một lát là đến Viễn Xướng. Cũng giống như mọi lần đầu tư của hắn, tầm nhìn của hắn luôn độc đáo, đến nỗi Lâm Uyên Đình cũng phải khen rằng đây là nơi có thể hưởng hạnh phúc cả đời.
Lái xe vào hầm gửi xe mờ tối, Chử Khiếu Thần tắt máy, ngồi lặng yên trong xe chờ đợi. Việc giao tiếp với con người tiêu tốn rất nhiều sức lực, đặc biệt khi đối phương là Hà Tiểu Gia.
Nhiệt độ máy lạnh trên xe là do Hà Tiểu Gia ép buộc cài đặt, quanh năm duy trì ở mức 25 độ C thoải mái, độ ẩm 60%, để hắn không bị nổi mẩn đỏ mỗi khi giao mùa. Chử Khiếu Thần chỉnh lại mái tóc, cắt bỏ phần da thừa ở kẽ móng tay.
Ngoại trừ việc tổng vệ sinh, hôm nay còn có một điểm đặc biệt. Cuối tháng là "thời gian vợ chồng" ngầm định giữa hai người.
Hà Tiểu Gia luôn mong chờ điều này, lần nào anh cũng tràn đầy sức sống. Từ sáng sớm anh đã không kiềm lòng được mà hỏi hắn khi nào về nhà, cứ làm xong một việc nhỏ là phải kể cho Chử Khiếu Thần nghe, ám chỉ hắn nên về sớm một chút. Chỉ là trước đây Chử Khiếu Thần thường xuyên phải đi công tác, nên đành tiếc nuối hủy bỏ.
Hôm nay có chút khác biệt. Chử Khiếu Thần rút điện thoại ra, người kia vẫn chưa hỏi đêm nay hắn mấy giờ về nhà.
Xem ngược lên trên, thực tế Hà Tiểu Gia đã rất lâu, rất lâu rồi không hỏi han hắn. Khung tin nhắn vẫn dừng lại ở mấy ngày đầu tháng sáu, vẫn là những lời báo cáo vô thưởng vô phạt như trước đây. Tháng bảy lại càng ít hơn, chỉ có vài dòng.
Điều này cũng không sao, dù sao thì Hà Tiểu Gia cũng có việc để làm rồi, không cần cứ mãi quanh quẩn trong nhà. Chử Khiếu Thần biết công việc ở quán ăn rất bận rộn, chuyện này chẳng có gì to tát. Những công việc tay chân lặp đi lặp lại đơn thuần vẫn ổn thỏa hơn nhiều so với việc phải uống thuốc ngủ.
Khi mùa xuân đến, tinh thần của vợ hắn không được tốt cho lắm. Chử Khiếu Thần nhận ra anh trở nên rất ham ngủ.
Trước đây, sau khi Hà Tiểu Gia giúp hắn giải quyết nhu cầu sinh lý, anh sẽ rất để ý việc ga giường bị bẩn nên không nằm lại trên giường. Nhưng hiện tại, sau khi kết thúc, anh sẽ nhắm mắt nằm im không động đậy, chỉ có lồng ngực là phập phồng.
Bình thường Hà Tiểu Gia nói rất nhiều, nhưng khi ngủ lại rất yên tĩnh. Chử Khiếu Thần hy vọng anh có thể yên tĩnh thêm một chút, đừng có lúc ăn cơm không chịu ăn cho tử tế, cứ thích làm cái loa phát thanh, kể về thân thế lận đận của người phụ nữ bán đậu phụ xinh đẹp, kể về cây liễu ven đường có rất nhiều sâu lông, kể về robot giao hàng hôm nay bị hỏng nên anh phải tự xuống lấy.
Đừng có lúc nào cũng muốn cầm điện thoại của hắn, đừng có thấy ai cũng muốn làm quen.
Hà Tiểu Gia luôn ngồi rất lâu bên bàn ăn, Chử Khiếu Thần cũng phải ngồi cùng anh. Cuộc sống của vợ hắn quá nghèo nàn, có những chuyện anh nói đi nói lại rất nhiều lần. Chử Khiếu Thần còn rõ từng chi tiết về người phụ nữ bán đậu phụ hơn cả Hà Tiểu Gia, hắn cũng đã gọi ban quản lý tòa nhà xử lý đám sâu lông và robot hỏng kia rồi.
Hắn từng bảo Hà Tiểu Gia rằng: "Anh xem tạp chí hay phim ảnh nhiều vào, mấy chuyện này chẳng có gì thú vị cả, trong phòng làm việc còn rất nhiều tài liệu đang đợi tôi xem."
Thế nhưng Hà Tiểu Gia không thích đọc sách, anh vẫn ngày qua ngày kể cho hắn nghe bao nhiêu chuyện tẻ nhạt.
Mà giờ đây, vợ của hắn đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Mỗi khi Chử Khiếu Thần cúi người về phía anh, anh sẽ rất nhanh mở mắt ra, đôi mắt mở to tròn xoe như một chú mèo bị đánh úp, rồi vội vàng vơ lấy cái chăn mỏng che chắn. Viền mắt và lồng ngực anh vẫn còn vương lại sắc hồng nhạt. Anh sẽ mất vài giây để định thần xem mình đang ở đâu, rồi mới từ từ bò xuống giường.
Anh nhỏ giọng xin lỗi: "Làm phiền cậu chủ nghỉ ngơi rồi, tôi đi thay ga trải giường ngay đây."
Tóc mái của anh trông vẫn khá gọn gàng, nhưng khi xoay người đi ra ngoài, chỏm tóc sau gáy lại vểnh lên rối bời. Những lúc như thế này Chử Khiếu Thần lại không hề để ý, nên hắn rộng lượng tha thứ, bảo rằng không sao.
Hắn nhấn nút gọi thang máy, thang máy đi lên.
Hắn nới lỏng cà vạt, vuốt lại cổ áo. Chử Khiếu Thần lờ mờ cảm nhận được Hà Tiểu Gia đang giận, là vì nghe thấy bạn bè trêu chọc sao, hay là vì hắn đã quá lâu không về nhà?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!