Chương 5: (Vô Đề)

Hải Thành liên tiếp nhận cảnh báo nắng nóng, xe phun nước gào rú phun nước suốt cả ngày. Sáng sớm chưa đến tám giờ, Hà Tiểu Gia đã bị đánh thức bởi tiếng nhạc "Tôi từ trong núi đến mang theo nhành lan" phát ra từ xe môi trường.

Anh khó khăn ngồi dậy từ sàn gạch men, miệng lẩm bẩm mắng gã say xỉn tối qua.

Phía sau quán ăn là cả một con phố bar, bình thường cá rồng lẫn lộn, nhảy đầm, yêu đương, đánh lộn, nửa đêm cũng chẳng được yên thân. Kiểu mặt trắng thư sinh như Trần Tĩnh Ngang thuộc hàng hút khách ở đây, tối qua Hà Tiểu Gia sợ anh ta đụng phải hạng người quái dị nên đã giục anh ta về sớm.

Hà Tiểu Gia nhìn hộp nhẫn trước mặt. Thời tiết oi bức, lòng lại phiền muộn, chẳng biết anh uống say từ bao giờ mà cứ thế ngã ra ngủ thiếp đi.

Ai ngờ nửa đêm lại đụng phải một gã say thật, đập cửa cuốn của quán rầm rầm.

Cùng là kẻ say như nhau, Hà Tiểu Gia nghĩ bụng ông đây cũng từng được võ sư chỉ dạy tận tay đấy nhé, thế là anh loạng choạng lao dậy định so tài cao thấp với đối phương.

Kết quả là chưa kịp lầm bầm được hai câu đã ngã nhào xuống đất. Ngủ luôn một mạch tới sáng.

Khó khăn lắm mới mở được ti hí mắt, Hà Tiểu Gia ôm cái cổ bị vẹo do ngủ sai tư thế, thu dọn giường xếp rồi đi tắm rửa.

Anh bật một bản nhạc piano êm dịu, vặn các khớp xương kêu răng rắc để nắn chỉnh lại cơ thể, rồi thẳng tay quẳng chai dầu gội lên bệ bồn rửa mặt.

Anh hậm hực xả nước ào ào, tưởng tượng mình là một cây chổi lau nhà đang khom lưng, phải giặt sạch từng sợi vải cho đến khi sáng bóng mới thôi.

Sau khi tắm xong để tóc khô tự nhiên, anh tranh thủ thu gom rác tối qua, rồi vừa ngậm quẩy vừa lau nhà, dì Triệu đúng mười giờ sẽ tới, anh phải dọn dẹp xong trước lúc đó.

Hà Tiểu Gia tìm được công việc này hoàn toàn là tình cờ.

Ba năm kết hôn, về cơ bản anh là một người giúp việc toàn thời gian. Tuy có một công việc ở Viễn Xướng, nhưng Liên minh Á châu đầy rẫy nhân tài, chút việc ở bộ phận thiết kế kia thiếu anh cũng chẳng có vấn đề gì. Anh thuộc kiểu nhân viên làm cho có lệ, một năm có tới nửa thời gian là làm việc tại nhà.

Lúc mới đầu cấp trên còn nói ra nói vào vài câu, sau này cũng mặc kệ anh.

Từ năm 14 tuổi đến năm 26 tuổi, nhiệm vụ lớn nhất của Hà Tiểu Gia là chăm sóc Chử Khiếu Thần.

Một trợ lý sinh hoạt sống về đêm, một người hầu tận tụy, một kẻ đi theo sai vặt luôn có mặt khi được gọi. Anh hận không thể cài đặt sẵn cả nhiệt độ nước tắm cho hắn. Giống hệt như hồi còn đi học, hộp sữa buổi sáng hắn không uống thì anh nhét vào túi mình; giày thể thao, quần áo tập của hắn, anh luôn đeo trên lưng; hắn muốn tụ tập bạn bè, anh đi mua vé xem phim cho cả nhóm... và vô số chuyện tương tự như thế.

Chỉ là sau khi trưởng thành, anh có thêm một dịch vụ làm ấm giường, ai bảo bản thân Chử Khiếu Thần không biết tự mình giải quyết nhu cầu cơ chứ.

Hà Tiểu Gia giống như những cô hầu gái được đưa vào phòng chủ nhân trước khi thành thân vậy, việc bẩn việc nặng gì cũng phải làm, còn phải dạy cho vị thiếu gia vốn "thuần khiết" kia cách tận hưởng.

Chử Khiếu Thần có bệnh sạch sẽ, cũng chẳng thèm ngó ngàng tới hạng không sạch sẽ bên ngoài. Có một cái cốc như Hà Tiểu Gia đương nhiên là tốt, dùng vừa yên tâm lại được xem đủ loại phim ảnh, ngày ngày mong ngóng phục vụ. Đúng chất một món đồ chơi tự sướng nuôi trong nhà.

Mỗi lần tự mình vận động xong, anh còn phải bò dậy thay vỏ chăn ga trải giường cho hắn, rồi nhanh chóng lủi về phòng cho người giúp việc giả chết... Nghĩ đến đây, Hà Tiểu Gia vô thức ưỡn thẳng lưng.

Cơ thể mình đúng là tốt thật đấy! Có thể chịu đựng Chử Khiếu Thần lâu đến vậy!

Hà Tiểu Gia từ nhỏ không được nuông chiều, lớn lên ở nông thôn, bắt cá trèo cây cái gì cũng thạo.

Sau khi đến nhà họ Chử, anh cũng theo chân đám vệ sĩ học lỏm được chút võ từ các lớp đấu kiếm của các cậu ấm. Mấy năm kết hôn dù dồn hết tâm trí vào Chử Khiếu Thần, nhưng anh vẫn có chút cơ bắp, nhìn qua là biết một thanh niên rất thạo việc.

Bắc Thành có rất nhiều quán ăn nhỏ, mùa hè việc vặt rất nhiều. Lúc Hà Tiểu Gia rời khỏi nhà Chử Khiếu Thần, trên người chẳng có bao nhiêu tiền, anh kéo cái vali rách nát vào quán ăn ăn cơm. Thấy anh dè xẻn chỉ gọi mấy lát khoai tây với bánh bao nướng, bà chủ mới hỏi: "Này chàng trai, có phải cháu đang gặp khó khăn gì phải không? Chỗ dì đang tuyển người làm thêm mùa hè đấy."

Hà Tiểu Gia cứ thế bị cái mồi "bao ăn bao ở" câu vào quán ăn nhà họ Triệu, sau một tuần thử việc, anh đã thành công nâng cấp lên làm đầu bếp nướng chính.

Dì Triệu là người phụ nữ vùng Đông Bắc, tính tình hào sảng và nhiệt tình, ngoại trừ việc giọng hơi lớn ra thì đối xử với mọi người đều rất tốt. Bà để Hà Tiểu Gia ở lại trong quán, tiện thể giúp bà trông coi cửa hàng. Anh cũng không phải hạng người hay đòi hỏi cầu kỳ, ở cái thành phố đất chật người đông này, có một chỗ đặt chân đã là điều anh vô cùng cảm kích.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Thoắt cái đã đến cuối tháng, Hà Tiểu Gia cũng khá lâu rồi chưa về nhà. Buổi chiều, sau khi chuẩn bị xong xuôi nguyên liệu cho dì Triệu và nhận tiền lương tháng đầu tiên, anh hớn hở bắt xe về thăm ba mẹ.

Trải qua nửa ngày vật lộn với đủ loại phương tiện từ tàu điện ngầm, tàu cao tốc cho đến xe khách, cuối cùng Hà Tiểu Gia cũng nhìn thấy tấm biển lớn: [Trấn Thường Khê kính chào quý khách.]

May mắn gặp được người chú họ đang lái chiếc xe ba gác nhỏ từ đầu làng đi vào, anh liền nhảy tót lên xe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!