Chương 49: (Vô Đề)

Chiều nay nghiệm thu hệ thống bắt côn trùng, phía công ty đối tác cũng cử người đến. Đều là hệ thống thông minh hóa nên nghiệm thu rất nhanh. Sau đó, Hà Tiểu Gia dẫn Tùng Tiếu và Trần Tĩnh Ngang đi dạo một vòng quanh vườn thanh mai, hai người họ xách theo mớ trái cây vừa hái dọc đường.

Tiễn họ rẽ qua khúc ngoặt cuối con đường, Hà Tiểu Gia cũng leo lên xe điện quay về.

Dưới bầu trời xanh và cánh đồng bát ngát, một bóng dáng nhỏ bé chậm rãi di chuyển giữa đồng hoang vô tận.

Chử Khiếu Thần xuất hiện ở trấn Thường Khê đây không phải là một điềm tốt. Trước khi đi, Tùng Tiếu vẫn không ngừng ngoái đầu lại, muốn biết rốt cuộc chuyện này là thế nào, nhưng cũng may có Trần Tĩnh Ngang ở đó kéo cô đi thẳng.

Hà Tiểu Gia không biết phải nói rõ mối quan hệ của họ với những người xung quanh như thế nào.

Trước đây khi chưa ly hôn, anh cũng từng nghĩ đến việc có một ngày sẽ dẫn Chử Khiếu Thần về nhà, tổ chức tiệc mừng linh đình trong thôn. Ai hỏi đến thì sẽ rạng rỡ kể rằng họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cuối cùng nước chảy thành sông kết thành một đôi. Pháo nổ vang trời, giấy đỏ khắp nơi, họ hàng trưởng bối cười nói nâng ly, chúc họ trăm năm hạnh phúc.

Không phải Hà Tiểu Gia chưa từng mơ tưởng những khoảnh khắc hạnh phúc như thế.

Nhưng giờ đây, anh chỉ cảm thấy mất mặt.

Gió lướt qua áo khoác mở phanh, đầu óc anh rối như tơ vò.

Trần Tĩnh Ngang thật chẳng có lương tâm. Trước khi đi, anh ta cứ lạ lùng bảo sẽ đưa anh đi khám sức khỏe, rồi trên bàn ăn hôm nay cũng chẳng thèm để ý đến ánh mắt cầu cứu của anh.

Rõ ràng là đã bị Chử Khiếu Thần mua chuộc rồi.

Hà Tiểu Gia đáng lẽ phải quen với việc này từ lâu. Trương Ân Nặc, Hàn Mặc Xuyên, Nguyễn Ngọc Trác, Trần Tĩnh Ngang... tóm lại luôn là như vậy, dường như chỉ cần Chử Khiếu Thần muốn, hắn có thể khiến tất cả mọi người trên thế giới này hành động theo ý mình.

Chỉ có anh, cứ nhất quyết muốn làm cái ngoại lệ chống lại quy luật sắt đá kia.

Mặc dù Chử Khiếu Thần đã cam đoan ngay từ ngày đầu đến đây rằng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của anh, cũng sẽ không dùng biện pháp cưỡng chế để đưa anh về, nhưng Hà Tiểu Gia vẫn còn sợ hãi. Cứ thế lượn lờ bên ngoài hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng anh vẫn phải quay về trước cửa căn nhà nhỏ.

Không có tiếng ồn ào náo nhiệt của đô thị, chỉ có tiếng gió tự nhiên và tiếng dế kêu, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng nhai tóp tép ngon lành của động vật nhỏ.

Hà Tiểu Gia lái xe lại gần, thấy Luke và Tiểu Bạch đang vẫy đuôi ở cửa, mõm sục vào bát ăn cơm, thỉnh thoảng lại quấn quýt quanh chân một người.

Trước mặt chúng là một người đàn ông đang ngồi xé những túi đồ ăn vặt tinh xảo cho chó ăn, bên cạnh đặt một túi thức ăn nhập khẩu dành cho chó.

Hà Tiểu Gia vô cảm dắt xe vào sân. Tiểu Bạch đã nếm trải hậu quả của việc bị ba nhốt bên ngoài nên lập tức lon ton chạy vào trong. Luke thì quay lại dụi đầu vào lòng bàn tay Chử Khiếu Thần, để người hảo tâm này xoa đầu thêm vài cái rồi mới luyến tiếc vào nhà.

Người đàn ông vẫn ngồi bên ngoài, chậm rãi kéo khóa miệng túi thức ăn cho chó.

Hà Tiểu Gia móc khóa vào cổng rào.

Căn nhà nhỏ này ngày trước ông nội dựng để trông ruộng, mọi thứ đều ưu tiên sự tiện lợi. Cái tivi lớn trúng thưởng vẫn để ở nhà chính, Hà Tiểu Gia cũng không mấy hứng thú với việc giải trí ban đêm.

Anh lướt điện thoại một lát cho đỡ buồn chán rồi nhanh chóng tắt đèn nằm xuống.

Mới nhắm mắt được khoảng mười phút, Hà Tiểu Gia nghe thấy bên ngoài có tiếng động. Anh nghiêng tai lắng nghe kỹ.

Một chuỗi tiếng bước chân, sau đó là tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Hà Tiểu Gia không nói gì, học theo bộ dạng trước kia của Chử Khiếu Thần mà giả chết với hắn.

Khoảng bốn mươi giây sau, Chử Khiếu Thần lại gõ cửa.

Hà Tiểu Gia nhàn nhạt liếc mắt ra phía cửa, anh bật màn hình điện thoại, vặn âm lượng thật lớn. Những đoạn phim ngắn trên mạng át đi mọi ý đồ không chính đáng bên ngoài.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Một lúc sau, bên ngoài im ắng trở lại. Hà Tiểu Gia đặt điện thoại lên giường, nhẹ chân nhẹ tay đi tới bên cửa sổ. Giữa tiếng phim ảnh ồn ào của nam nữ chính, anh im lặng lắng nghe tiếng "két két" của cần gạt nước, tiếng nước chảy từ trên cao xuống không ngừng nghỉ.

Chỗ này của họ vẫn dùng kiểu giếng khoan q*** t** cũ, nước giếng mát lạnh dồi dào, nhưng phải đun sôi mới uống được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!