Chương 48: (Vô Đề)

Tề Phong vốn đã nghe danh Hà Tiểu Gia trước đây mở quán ăn ở Hải Thành rất mát tay, bản thân cô cũng là một tay nấu nướng cừ khôi. Cô mời khách gọi món, nhưng luật sư Trần và Tùng Tiếu chỉ đáp: "Sao cũng được, sao cũng được."

Tề Phong cười hỏi có phải họ khách sáo quá không, cứ tự nhiên đi.

Đây là lần thứ ba họ nhìn về phía bên cạnh Hà Tiểu Gia.

Tề Phong cảm thấy mình chắc chắn không hề hoa mắt. Dù cô lớn lên cùng Harry Potter, nhưng cô biết áo choàng tàng hình hiện vẫn bị kiểm soát nghiêm ngặt trong quân đội. Anh thợ mộc khí chất phi phàm bên cạnh cô đây chắc chắn là một thực thể sống bằng xương bằng thịt.

Đối phương cũng chẳng hề khách sáo, trực tiếp gọi luôn ba món, đậu bắp trộn cúc trắng, canh bong bóng cá hầm măng tây và hải sâm sốt bào ngư.

"Cúc trắng phải dùng loại cúc tiến vua của Thiệu Hưng. Canh không được đun sôi sùng sục mà phải ngâm chậm ở nhiệt độ ổn định để đảm bảo bong bóng cá mềm nhừ mà măng tây không bị nát. Hải sâm sốt bào ngư thì đơn giản hơn, nhưng tôi không thích ăn mặn, phiền cô điều chỉnh độ mặn của sốt bào ngư bằng 70% so với nhà hàng Tri Vị Hiên. Giờ mà tìm hải sâm ngâm nước đá trước ba ngày thì không có rồi, dùng loại nuôi tại địa phương này cũng tạm chấp nhận vậy."

"Còn những món khác, bí thư Tề cứ tùy ý mà làm, tôi không kén ăn."

Không gian im phăng phắc.

Rắc một tiếng, cổ tay Hà Tiểu Gia run lên, thanh tre dẻo dai bị uốn thành một đường cung rồi gãy lìa. Anh thợ mộc lập tức muốn dùng que hàn để sửa lại, nhưng Hà Tiểu Gia đã bỏ đi chỗ khác.

Do dự một hồi, dường như sau một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội, người đàn ông mới ngước mắt lên nhìn vài cái.

"Được rồi, cơm chiên cũng được." Chử Khiếu Thần nói: "Anh ơi, em muốn ăn ba quả trứng."

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Đường ở trấn Thường Khê quá hẹp.

Nếu Hà Tiểu Gia lái chiếc xe điện ba bánh ở giữa đường thì Chử Khiếu Thần không thể đi song song với anh được, điều này khiến hắn rất khổ sở.

Tất cả những thứ này đều cần phải tu sửa lại. Chử Khiếu Thần quan sát thôn trấn cũ kỹ vừa đi ngang qua, dây điện cáp quang có chỗ bị đứt, lòi ra ngoài hộp biến áp, đèn đường và thùng rác đều là loại thô sơ nhất. Hắn đã tìm người đi xin giấy phép từ các bộ phận liên quan, nơi này sẽ sớm được xây dựng lại thôi.

Chử Khiếu Thần còn dự định mở một tuyến xe du lịch chuyên dụng đi thẳng từ Hải Thành đến trấn Thường Khê, để khi nào Hà Tiểu Gia muốn về là luôn có xe sẵn sàng.

Mải suy nghĩ nên hắn bị rớt lại vài bước. Chử Khiếu Thần vặn ga, vội vàng đuổi theo chiếc xe nhỏ của Hà Tiểu Gia.

Cũng may là xe điện của Hà Tiểu Gia không có ở đây, chiếc xe ba bánh có thùng này quá cũ kỹ, nên dù Chử Khiếu Thần là một tân thủ lái xe điện thì vẫn có thể theo kịp.

Ngày thứ hai đến đây, A Lượng đã tìm được một chiếc xe điện nhỏ y hệt của anh trai hắn, đỗ sẵn bên ngoài chiếc xe nhà di động của hắn. Chỉ có điều đối với Chử Khiếu Thần, loại xe điện hai bánh này hơi nhỏ, hắn phải khom lưng, d*ng ch*n thật rộng mới có thể nhét mình vào trong xe được.

Tuy nhiên, xe của Hà Tiểu Gia màu vàng sữa, còn cửa hàng xe điện trên trấn không còn màu đó nữa, A Lượng chỉ mua được màu nâu sữa. Lúc A Lượng lái về, Chử Khiếu Thần còn thấy không vui, bắt cậu ta sơn lại thành màu vàng, nhưng sau vài trận mưa, nó lại hiện ra màu gốc.

Nhưng A Lượng cứ đến là Hà Tiểu Gia lại không vui.

Vốn dĩ anh đã không cho hắn vào cửa, dạo này còn bắt đầu dựng hàng rào để quây căn nhà nhỏ lại.

Cũng may đầu óc hắn linh hoạt, tranh thủ lúc Hà Tiểu Gia đi kiểm tra ruộng đã đóng vai ốc mượn hồn âm thầm giúp anh sửa hàng rào. Nếu không, theo cách xây dựng gạch đá kiên cố của anh mình, sau này hắn chắc phải leo tường mới vào ra được mất.

Chử Khiếu Thần không biết A Lượng đã làm gì khiến anh mình giận, nhưng đã là người không được lòng thì Chử Khiếu Thần cũng không cho A Lượng đến nữa.

Chử Khiếu Thần nghĩ, hắn có thể tự mình đi tìm chủ tiệm xe, kiếm thêm một chiếc màu vàng nữa.

Nói tóm lại, anh trai sẽ không giận hắn đâu. Anh chắc chắn đã bị sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của hắn làm cho cảm động, nên mới đi tìm đậu bắp, bong bóng cá và hải sâm cho hắn rồi.

Hắn vừa mới nói rồi mà, tủ lạnh ở nhà có cà rốt và đậu hà lan, cũng có chín quả trứng, hắn ăn ba quả, anh ăn ba quả, những người khác mỗi người một quả, hắn ăn tạm cơm chiên cũng được, vậy mà Hà Tiểu Gia vẫn đi ra ngoài.

Có lẽ là nồi cơm quá lớn nên anh cần phải đi mua thêm gạo? Biết thế đã chẳng cho Trần Tĩnh Ngang đến, đàn ông gì mà ăn lắm thế không biết.

Nhưng Hà Tiểu Gia lại lái xe đi qua cả tiệm tạp hóa, rồi đi ngang qua một cánh đồng xanh mướt vẫn không chịu dừng lại sao? Đây có phải là ruộng đậu bắp không nhỉ?

Hà Tiểu Gia đi qua cả cửa hàng lương thực, được rồi, nhìn nơi này là biết chắc chắn sẽ không có bong bóng cá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!