Thấy tên trộm kia đã đi xa, sắc mặt Hà Tiểu Gia mới chuyển từ âm u sang rạng rỡ. Anh tháo đai yếm cho mấy chú chó để chúng tự đi chơi, rồi cầm vòi nước rửa một mớ trái cây căng mọng, ngon mắt cho Tùng Tiếu.
Nhìn cái sân nhỏ được sắp xếp ngăn nắp, Tùng Tiếu không khỏi tán thưởng. Anh Tiểu Gia không chỉ nấu ăn ngon mà chăm chút nhà cửa cũng cực khéo.
Căn nhà nhỏ này vốn dựng bằng gỗ cũ và cỏ tranh. Qua những bức ảnh Hà Tiểu Gia gửi cho Tùng Tiếu trước đây, nó vốn dột nát, gió lùa tứ phía, vậy mà giờ đây trông chẳng khác nào một điểm tham quan.
Thời gian đầu mới quay về trấn Thường Khê, trạng thái của Hà Tiểu Gia rất tệ. Mỗi lần Tùng Tiếu gọi điện hay nhắn tin phải mấy ngày sau anh mới trả lời, tinh thần còn thẫn thờ hơn cả lúc đang làm thủ tục ly hôn.
Trước đây ở quán ăn, đuôi mắt Hà Tiểu Gia lúc nào cũng đỏ hoe, đầy rẫy tâm sự. Đến cả việc thuê phòng anh cũng không muốn, cứ thế ở lỳ trong cửa hàng cũ kỹ bẩn thỉu suốt mấy tháng trời. Đến giờ Tùng Tiếu mới hiểu một người có thể bị hôn nhân gặm nhấm đến mức nào, con người ta thật sự không nên đặt hết tâm tư lên người khác.
Bản thân mỗi người gánh vác vận mệnh của chính mình đã là miễn cưỡng, sao có thể chịu đựng thêm cảm xúc của người khác được nữa? Vả lại, tình yêu thì đáng giá bao nhiêu? Trên đời này có bao nhiêu thứ đáng yêu đáng tin, chẳng lẽ cứ phải thắt cổ tự tử trên một cái cây già cong vẹo hay sao?
Hồi đó Tùng Tiếu liên tục gửi những bài viết chữa lành cho Hà Tiểu Gia, giờ nhìn lại, có vẻ anh đã nghe lọt tai, ra dáng một người đã hiểu chuyện.
Hiện tại, Hà Tiểu Gia trông rất gọn gàng, tóc cắt ngắn, đống áo thun dính đầy dầu mỡ cũng đã vứt bỏ. Anh không còn thường xuyên hút thuốc nhìn trời than ngắn thở dài nữa, thậm chí còn gửi tin nhắn chào tạm biệt tới những đồng nghiệp cũ vốn đã cắt đứt liên lạc. Vòng bạn bè cũng đã mở lại, thường xuyên giới thiệu thanh mai, anh đào quê nhà và mời mọi người đến trấn Thường Khê chơi.
Phải thế chứ!
Sau khi sắp xếp cho Tùng Tiếu xong, Hà Tiểu Gia lại lôi máy hàn và que hàn từ trong đống công cụ ra.
"Em cứ đi dạo quanh đây đi, cái cổng này anh vẫn chưa làm xong."
Tùng Tiếu nhảy qua nhảy lại giữa hai luống rau nhỏ: "Lúc trước anh gửi ảnh cho em chỉ có mỗi cái nhà, đâu có cái hàng rào này?"
Trong video Hà Tiểu Gia quay cho cô trước đó rõ ràng lắm, chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ cùng mảnh ruộng rau và ruộng gừng. Vậy mà mới có mấy ngày, chuồng chó đã dựng xong, hàng rào cũng đã bắc lên, chẳng lẽ Hà Tiểu Gia định định cư lâu dài ở đây luôn sao?
Hà Tiểu Gia trả lời qua loa, bảo là trước đây lắp đèn bẫy côn trùng còn thừa khá nhiều tre nên tiện tay làm luôn.
"Cũng đúng, có cái hàng rào thì yên tâm hơn, buổi tối ngủ cũng an toàn."
Hà Tiểu Gia ừ hử đáp lời rồi đeo mặt nạ bảo hộ vào, bắt đầu gia cố cái cổng rào vốn đã có vết nứt.
Tùng Tiếu chơi với mấy chú chó một lúc, rồi bê ghế nhỏ ngồi cách Hà Tiểu Gia không xa để ngắm cảnh.
"Này, giờ anh độc thân rồi, hay khi nào chúng mình đi Đông Nam Á chơi đi? Bên đó bốn mùa phong cảnh đều đẹp, đồ ăn ngon, em có bạn đang định cư bên đó đấy."
"Thế thì phải đợi đến mùa thu thu hoạch gừng xong anh mới rảnh được."
Thấy Hà Tiểu Gia có hứng thú, Tùng Tiếu càng hào hứng hơn. Trước đây mỗi lần cô rủ đi chơi, Hà Tiểu Gia đều tìm đủ mọi cách từ chối. Cô hỏi ra mới biết anh chưa từng đi đâu cả, vài lần du lịch hiếm hoi cũng là từ thời đi học, đi theo đoàn kiến tập do khối trường Liên Minh tổ chức.
Tùng Tiếu hỏi anh đã đi những đâu? Xem những gì? Có vui không? Hà Tiểu Gia đều ngơ ngác không biết, mặt đỏ bừng lắc đầu bảo không nhớ rõ.
— Anh đi cùng chồng cũ, chăm sóc cậu ấy phiền phức lắm.
Chồng cũ cái nỗi gì, rõ ràng là coi Hà Tiểu Gia như cái xe hậu cần di động thì có! Đúng là cái loại yêu quái nghìn năm chuyên hút tinh khí người khác!
Hà Tiểu Gia rất quan tâm đến chuyện này, anh "ây" một tiếng: "Nghe nói bên đó không cần visa? Chỉ cần có hộ chiếu là đi được rồi sao?"
"Tất nhiên rồi, đơn giản lắm, còn thanh toán được bằng WeChat nữa! Bên đó có bao nhiêu thứ hay ho, không đi thì phí lắm! Em lên kế hoạch hết rồi, massage, chợ sầu riêng, đi tour đảo, còn có cả biểu diễn đặc biệt nữa!"
"Biểu diễn? Concert à?"
"Không phải, là kiểu... kiểu đó đó." Tùng Tiếu nháy mắt ra hiệu: "Kiểu không mặc quần áo, không cho chụp hình ấy!"
Hà Tiểu Gia vội vàng ôm lấy ngực mình.
"Chưa... chưa xem bao giờ." Anh ngượng ngùng nói: "Nhưng mà, không phải là không thể đi..."
"Em cũng chưa xem! Chúng mình đi bái Phật nữa, cầu duyên này nọ, chúc cho anh và em đều sớm tìm được tình yêu đích thực, để mấy cái loại người hãm, chuyện hãm biến hết đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!