Một ngày cuối tuần ánh sáng rạng rỡ, trong bầu không khí tràn ngập niềm vui của những chuyến dã ngoại. Tùng Tiếu xoay vô lăng, vượt qua tấm biển lớn "Trấn Thường Khê chào mừng quý khách", rồi đỗ xe tại vị trí mà Hà Tiểu Gia đã gửi.
Xe còn chưa kịp đỗ vững, một bóng người đi xe điện đã lướt qua nhanh như chớp rồi "két" một tiếng, dừng ngay bên cạnh xe cô.
Người đó đội một chiếc mũ cỏ lớn, vùng cổ bị nắng thiêu đỏ rực, nhìn qua là biết vừa làm việc ngoài đồng xong đã vội vã chạy đến. Tùng Tiếu vừa hạ cửa kính xe xuống, Hà Tiểu Gia đã bám vào, anh lộ ra hai con mắt, không ngừng ngó nghiêng vào bên trong.
"Đón về hết rồi chứ?"
"Còn phải nói sao."
Tùng Tiếu vừa dứt lời, một cục lông tròn trịa ở ghế phụ lập tức tuột khỏi dây an toàn, nhảy phóc lên đùi cô rồi lao thẳng ra cửa sổ xe đòi hôn hít Hà Tiểu Gia.
Hà Tiểu Gia cười lớn chộp lấy Tiểu Bạch, sau đó sang ghế phụ tháo dây an toàn ra. Chú chó Border Collie vốn đã không chờ đợi thêm được nữa, nó lao ra ngoài như mũi tên đâm sầm làm Hà Tiểu Gia loạng choạng. Tiểu Bạch cũng chẳng thèm chơi với Hà Tiểu Gia nữa, nhảy xuống từ người anh rồi bám sát theo sau.
Hà Tiểu Gia kêu lên mấy tiếng, nhanh tay túm lấy dây xích quấn nhanh hai vòng quanh cổ tay.
"Luke!" Hà Tiểu Gia chỉ vào trán Luke, tiếng quát làm nó dừng lại. Chú chó lớn khựng lại tại chỗ một lúc, nó vẫy đuôi quay lại, nịnh nọt cọ cọ vào chân anh rồi lăn lộn dưới chân anh một vòng.
"Đừng có dùng ánh mắt đó nhìn anh nhé, cũng không được chạy đâu, hôm nay trong thôn có khách đấy." Hà Tiểu Gia vỗ vào mông Tiểu Bạch một cái: "Còn cả cưng nữa, học ai thế không biết..."
"Đúng đấy, phải chín chắn, biết chưa? Chín chắn một chút." Tùng Tiếu nói đỡ: "Chị vừa mới cho mấy đứa đi tắm xong, không được chạy lung tung!"
Cô lại ra ghế sau kéo khóa túi đựng mèo. Mấy chú mèo con ở trong bệnh viện thú y lâu ngày nên vẫn chưa thích ứng ngay được, đột nhiên trở lại bãi cỏ quen thuộc, chúng dè dặt thò những cái chân lông tơ nhỏ xíu ra thăm dò, cuối cùng từng con một nhảy xuống xe, chúng chạy theo bờ ruộng vào bụi hoa, thoáng chốc đã chạy mất hút.
"Hành khách đều đã đến trạm an toàn rồi nhé, trưa nay phải làm thật nhiều món ngon cho em đấy."
Tùng Tiếu giơ ngón cái lên, Hà Tiểu Gia khen cô mấy câu.
"Cả một vùng đất lớn thế này đều do anh phụ trách sao, ông chủ Hà, thế này thì đỉnh quá rồi!"
Hà Tiểu Gia cười xua tay: "Anh làm sao quản hết được, đều là mọi người cùng nhau giúp một tay cả thôi."
Dù dạo này Hà Tiểu Gia dốc hết tâm trí vào ruộng đồng, nhưng 500 mẫu đất đặt ở đâu cũng là một cơ ngơi lớn, không phải cứ thích là làm được.
Sau khi gieo gừng giống, việc quan trọng nhất là trừ sâu bệnh. Vì diện tích đất quá lớn, Tề Phong đã thuyết phục được trưởng thôn, ứng trước khoản ngân sách mà Đồng Châu hỗ trợ cho thôn phát triển văn hóa du lịch, phải luôn chú ý kiểm soát chi phí.
Trong thiết kế ban đầu của nhóm Tề Phong, họ đã xây dựng một hệ thống sinh học. Ngoài khu vực sản xuất gừng chính, còn có khu vực bảo vệ đặt máy diệt chuột, lưới dẫn dụ côn trùng, tổ kiến bắt sâu. Các chuyên gia còn hướng dẫn họ lắp đặt hệ thống điều tiết độ ẩm đất tại bốn góc và điểm trung tâm để đảm bảo việc phun tưới cũng như cảm biến, giúp giảm một nửa nhân lực. Không chỉ trồng vụ gừng này mà sau này còn có thể dùng để trồng các loại cây giá trị cao, dược liệu này nọ.
Nhưng tất cả đều là công nghệ cao, vốn đầu tư quá lớn, nên nhóm Tề Phong đã thở dài mấy ngày trời. Cuối cùng vì túi tiền rỗng tuếch, họ đành ngậm ngùi bước vào thời kì làm thủ công.
Tề Phong và mọi người bàn bạc với chuyên gia mấy ngày, cuối cùng quyết định tự đi mua hộp bọ cánh cứng, tức là những ngôi nhà nhỏ cho bọ cánh cứng có khả năng săn bắt sâu hại, cứ 8 mẫu đặt một hộp. Hiệu quả diệt sâu cao lại tiết kiệm sức người, coi như là lựa chọn tốt nhất của họ.
Kết quả là Hà Tiểu Gia vừa đến cửa hàng vật tư nông nghiệp bàn bạc xong, đang định thanh toán thì Tề Phong hớn hở gọi điện đến.
"Anh Gia! Không cần mua nữa! Có người đầu tư cho thôn mình rồi!"
"Nhân vật lớn, nhân vật lớn đấy! Anh mau về đi!"
Thế cục lúc này đã hoàn toàn khác.
Khi Hà Tiểu Gia lái chiếc xe điện cà tàng quay về, hơn chục chiếc xe tải lớn đã đậu kín đầu thôn. Công nhân mặc đồng phục đang vận chuyển từng thùng hàng vào bên trong, trên thùng in tên một công ty công nghệ nông nghiệp nào đó. Nào là máy đuổi chuột bằng sóng âm, lưới đèn đen bẫy côn trùng, hệ thống cảm biến độ ẩm đất... toàn là những thứ mà nhóm anh từng ao ước nhưng lại không có tiền mua.
Trong nhóm của Tề Phong có vài bạn trẻ khéo ăn nói, từng khởi nghiệp ở Hải Thành, dạo gần đây vẫn luôn chạy đôn chạy đáo giữa các công ty lớn nhỏ để giao thiệp. Sau bao ngày nỗ lực, cuối cùng họ cũng câu được một con cá lớn.
Chỉ là không ngờ mọi chuyện lại nhanh đến thế và người ta lại đầu tư nhiều đến vậy!
Nghe Tề Phong kể, nhân vật lớn này không chỉ đầu tư vào ruộng gừng mà còn nâng cấp toàn bộ cơ sở hạ tầng trong thôn, lắp đèn đường, thay thùng rác mới, trải lại đường xá, xây bãi đậu xe cho vườn hái quả... quyết tâm biến trấn Thường Khê thành một làng du lịch tích hợp. Đây chính là nhóm dự án đến để bàn giao công việc.
"Anh Gia ơi, chúng em đang ở ủy ban thôn, anh mau đến đi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!