Chương 44: (Vô Đề)

Vào ngày Trần Tĩnh Ngang mang giấy xác nhận ly hôn đến cho Hà Tiểu Gia, cục quản lý tài nguyên công cộng Liên minh Á Châu cũng công bố kết quả điều tra dự án thiết kế Bắc Thành. Tập đoàn Viễn Xướng và văn phòng nơi Thẩm Chiêu làm việc không hề có hành vi chuyển giao lợi ích, dự án phát triển được phép tiếp tục triển khai.

Trong khoảng thời gian này, do Chử Khiếu Thần bị triệu tập đến cục kiểm toán để điều tra, nên ngay cả lần ký tên đóng dấu cuối cùng họ cũng không hề chạm mặt.

Lúc kết hôn thì mơ hồ, lúc ly hôn cũng chẳng có chút cảm giác nghi lễ nào. Không giống như những cặp đôi oán hận trong phim truyền hình, cãi nhau từ đầu đến cuối rồi tặng nhau những cái tát cháy má, cũng không có những giọt nước mắt đau khổ luyến tiếc như anh tưởng tượng.

Đây chính là trưởng thành sao? Hà Tiểu Gia nghĩ, năm mười bốn tuổi lần đầu đến nhà họ Chử, anh đã phấn khích đến mức ba ngày không ngủ. Đến khi rời đi, hóa ra cũng chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác, doanh thu của quán hôm nay là ba nghìn năm trăm tệ, anh cho nốt chỗ rau thừa vào nồi nước dùng xương nấu lên ăn. Mấy chữ giấy xác nhận ly hôn trên cuốn sổ màu xanh bị hơi nước làm mờ đi, Hà Tiểu Gia liếc nhìn một cái rồi cất vào ngăn kéo.

Cứ như vậy đi, kết thúc một cách bình thản và chóng vánh.

Dạo gần đây Hà Tiểu Gia vẫn hay đau đầu, chuyện cũ và hiện tại đan xen thành những giấc mộng ảo huyền, mỗi khi tỉnh dậy lại thấy bàng hoàng một hồi, cứ như mình là một vật chứa bị đổ đầy những thước phim, cần thêm thời gian để thích nghi và hồi phục.

Anh cảm thấy thật kỳ diệu. Những ký ức mất đi rồi tìm lại được khiến anh suy ngẫm khá nhiều về vấn đề triết học. Có lẽ con người chỉ là một vật mang như ổ USB được Thượng đế cài đặt chương trình, ký ức trong đó liệu có thực sự tồn tại, hay chỉ là thứ có thể truy xuất trong những tình huống nhất định? Những giấc mộng đẹp hay ác mộng rời rạc này chỉ là những đoạn mã được người khác biên soạn và sửa đổi.

Nhưng đáng tiếc là anh đọc sách quá ít, những ý nghĩ vô dụng này nhanh chóng bị làn nước lạnh rửa mặt cuốn trôi ngay khi tấm màn cửa cuốn của quán mở ra và bị chiếc xe chở rau buổi sớm đâm bay mất.

Sau cái ngày trở về từ cục điều tra, Chử Khiếu Thần biến mất vài ngày, nhưng rất nhanh sau đó lại bắt đầu những tin nhắn điểm danh chỉ vỏn vẹn hai ba chữ. Hà Tiểu Gia thậm chí không buồn nhìn, cũng chẳng bao giờ trả lời nữa.

Và sau khi nhận được giấy xác nhận ly hôn, Hà Tiểu Gia thẳng tay chặn và xóa Chử Khiếu Thần trên mọi phương diện, cuối cùng cũng chấm dứt được cái sự điểm danh không hồi kết của người này.

Cũng coi như lương tâm của Chử Khiếu Thần chưa bị chó tha hết, hắn không xuất hiện thêm lần nào để làm anh khó chịu. Chỉ là vài ngày sau, Trần Tĩnh Ngang đột ngột đến nói rằng văn phòng luật của họ tổ chức khám sức khỏe miễn phí tại bệnh viện trung tâm.

"Năm nay văn phòng luật hào phóng, cuối năm rồi, coi như phúc lợi cho thân chủ."

Khi nói chuyện, ánh mắt anh ta rõ ràng là chớp loé không yên. Hà Tiểu Gia liếc nhìn một cái, luật sư Trần bèn sờ mũi, miệng lầm bầm gì đó.

Cuối cùng, anh ta mới buông xuôi mà nói: "Anh không muốn đi thì thôi."

Cái tên ngốc nghếch này nên đi học lại cách lừa người đi thôi.

Giao quán lại cho người làm, Hà Tiểu Gia cởi tạp dề cùng đi với anh ta.

Nhìn chung sức khỏe vẫn ổn định. Bác sĩ đưa cho anh một gói thuốc được bọc kín trong màng nhôm, nói rằng tuy đầu có bị va đập, còn chút dịch và máu tụ nhưng không có gì đáng ngại, nếu không làm loạn thì có thể sống được rất lâu.

Hà Tiểu Gia cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh không cầu gì khác, chỉ cần thuận lợi đưa tiễn ba mẹ đi là đủ.

Một tháng sau, dự án cải tạo khu phố cũ vốn bị đình trệ chính thức khởi công. Tập đoàn Viễn Xướng sau cơn sóng gió này càng trở nên lớn mạnh hơn. 80 chiếc máy xúc tiến vào Bắc Thành, gần 3km² khu phố cổ đồng loạt thi công.

Rất nhanh sau đó, quán ăn nhà họ Triệu cũng dán thông báo tạm ngừng hoạt động vào cuối tháng 11.

Thật ra sức khỏe của con người chỉ cần hơi thở của nhân gian khói bếp. Hà Tiểu Gia ở Bắc Thành vài tháng, thân tâm lại khỏe mạnh hơn hẳn mười mấy năm ở bên cạnh Chử Khiếu Thần. Trên cánh tay gầy gò đã luyện ra được chút cơ bắp, qua những lần khuyên nhủ những gã say rượu cũng đã học được cách đối nhân xử thế. Không chỉ tay nghề nấu nướng ngày càng lên mà năng lực làm kinh doanh cũng được bồi dưỡng.

Trước khi đi, ngoài tiền lương, dì Triệu còn chia thêm cho anh mười nghìn tệ coi như lời cảm ơn cho khoảng thời gian qua. Nghe tin anh cuối cùng cũng ly hôn, dì Triệu còn muốn giới thiệu bạn gái cho anh, đồng thời dặn đi dặn lại rằng sau khi cải tạo xong nơi này vẫn là quán ăn, dì không bán đất, sau này sẽ tiếp tục mở quán, bảo anh nhất định phải quay lại góp vốn làm ăn chung.

Hà Tiểu Gia mỉm cười đồng ý.

Ở đây vài tháng, Hà Tiểu Gia cũng có khá nhiều tình cảm với nơi này. Anh cùng mấy người làm dọn dẹp quán lần cuối, đem giường xếp cùng chăn gối nhỏ vẫn còn dùng được tặng cho ông lão thu gom rác gần đó.

Cứ như vậy, lúc đến chỉ có một cái túi nhỏ và một vali hành lý, lúc đi cũng chẳng thay đổi gì, chỉ là Tùng Tiếu mua thêm cho anh một túi lớn đồ ăn vặt bảo anh ăn dọc đường.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Trước khi đi, A Lượng đến tiễn anh, mang theo món đồ chơi của Tiểu Bạch, Hà Tiểu Gia vui vẻ nhận lấy và tặng lại hai gói gia vị cay tê.

A Lượng vẫn gọi anh là phu nhân, Hà Tiểu Gia liếc nhìn cậu ta một cái, nghe mà chỉ muốn bật cười.

"Cầm cái này mang về cho ông chủ của cậu luôn đi."

A Lượng lùi lại hai bước, nhất quyết không nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!