Chương 40: (Vô Đề)

Đứng trước cửa Thiên Diệu Hoa Phủ, Hà Tiểu Gia câu nệ nhìn ngắm xung quanh không biết bao nhiêu lần.

Cao cấp, cuộc sống của người giàu các người đúng là quá cao cấp. Bỏ mặc căn biệt thự lớn ở ngoại ô đầy hoa thơm cỏ lạ không ở, lại chạy vào trung tâm thành phố mua một căn hộ xa hoa thế này, đến cả diện tích chung cũng không có, thang máy vừa mở cửa đã là tiền sảnh của căn hộ.

Chỉ riêng việc nhập mật mã thôi mà Chử Khiếu Thần đã phải dạy anh mấy lần.

Hà Tiểu Gia căng thẳng ấn dấu vân tay của mình lên lần cuối, cảm thấy bản thân như thể đang chiếm tổ chim cúc.

Thật ra Thẩm Chiêu là người rất tốt, tình cảm với thiếu gia cũng rất ổn định, anh không muốn phá hỏng sự mong đợi của một người em trai ngây thơ đối với hôn nhân, mặc dù sự phá hoại của anh đã kéo dài mấy năm nay và có vẻ như vẫn chưa thấy hồi kết.

Nhưng khi nhìn thấy lò nướng giống hệt ở nhà cũ, chút đạo đức mỏng manh vốn có của Hà Tiểu Gia lại tan biến sạch sành sanh.

"Ở đây thế nào?" Chử Khiếu Thần hỏi anh.

Hà Tiểu Gia quên mất mình đã trả lời ra sao, nhưng chắc là trông rất thiếu kiến thức, vì Chử Khiếu Thần đã bật cười.

Anh đã dọn vào ở.

Hiện tại, trong căn nhà này không chỉ có Hà Tiểu Gia đang ra sức học tập, mà Chử Khiếu Thần đêm nào cũng bận rộn.

Trong hôn lễ sẽ có rất nhiều doanh nhân và quan chức tham dự, hai vị thiếu gia nhà họ Lâm cũng nói bài phát biểu của chú rể là quan trọng nhất, phải có đẳng cấp, phải thân thiện, đồng thời phải phô diễn được năng lực và tầm nhìn của hai nhà Chử

- Thẩm sau khi liên hôn. Bộ phận pháp lý cùng bộ phận dự án đều đang trong trạng thái chuẩn bị, tốt nhất là có thể trực tiếp chốt được vài hợp đồng hợp tác lớn ngay tại tiệc cưới.

Mấy chuyện hôn lễ đều do Chử Triệt và nhà họ Thẩm phụ trách, còn Chử Khiếu Thần gần đây đều bận chuẩn bị cho việc này.

Thật ra kiểu sự kiện này đối với hắn mà nói đã là chuyện nhỏ rồi. Chử Khiếu Thần từ thời đi học đã bộc lộ năng lực lãnh đạo, vào công ty vài tháng lại càng tiến bộ vượt bậc, ngay cả tửu lượng cũng tăng đáng kể. Có một lần Hà Tiểu Gia đi đón hắn ở một buổi tiệc rượu, nhìn thấy hắn cười nói tự nhiên, mời khách hết ly này đến ly khác, gặp những người khác nhau nên Chử Khiếu Thần cũng đã học được cách nói những lời khác nhau.

Chỉ là Chử Khiếu Thần càng lúc càng có nhiều chuyện để nói với họ, nhưng giao tiếp với Hà Tiểu Gia thì ngày càng ít đi. Ngoại trừ mỗi buổi tối, thậm chí họ có thể không nói chuyện với nhau cả ngày dài.

Hà Tiểu Gia hỏi hắn muốn ăn gì, muốn mặc gì, Chử Khiếu Thần chỉ đứng im tại chỗ, giơ tay ra là để mặc áo, ngồi bên bàn ăn là để chờ ăn chờ uống.

Hà Tiểu Gia biết Chử Khiếu Thần muốn anh cứ chăm sóc hắn như vậy cả đời, nhưng anh không thể tiếp tục thế này nữa. Anh không thể thản nhiên chấp nhận làm một món đồ chơi trong bóng đêm của Chử Khiếu Thần, cũng không thể duy trì mối quan hệ bất chính này với hắn cả đời.

Hình phạt của ông trời có lẽ đã bắt đầu từ lâu, biển khổ vô biên, việc duy nhất anh còn có thể làm là quay đầu là bờ.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Dựa theo bài giảng của thầy giáo để mô phỏng lại câu trả lời của mình, kỹ năng phỏng vấn hôm nay học đến đây thôi, Hà Tiểu Gia vươn vai một cái.

Anh còn phải chuẩn bị các câu hỏi chuyên môn nhắm vào công ty tài chính Tùng Thịnh, tài liệu mua trên ứng dụng đồ cũ tốn mất mấy trăm tệ của anh.

Tùng Thịnh là một trong ba công ty tư vấn tài chính lớn nhất Kinh Lam, mỗi năm tuyển dụng rất nhiều người. Vốn dĩ anh đã bỏ lỡ buổi hội thảo tuyển dụng, nhưng không ngờ hồ sơ nộp trực tuyến theo kiểu mò kim đáy bể lại nhận được thông báo phỏng vấn. Sau vòng sơ loại, HR có vẻ rất hứng thú với anh và đã gửi lời mời anh đến Kinh Lam để phỏng vấn với quản lý.

Hà Tiểu Gia dọn dẹp đồ đạc mang về phòng, sau đó vào phòng vệ sinh nhỏ để tắm rửa. Đợi đến khi anh tắm xong bước ra, có một bóng đen đang ngồi trên giường anh.

Chử Khiếu Thần gần đây thường xuyên ghé qua phòng anh.

Gần như mỗi ngày, Hà Tiểu Gia đều có thể tìm thấy tóc của Chử Khiếu Thần trên giường mình.

Tóc của Chử Khiếu Thần rất đen và bóng, rõ ràng họ dùng chung một loại dầu gội thảo mộc, nhưng tóc của Chử Khiếu Thần khỏe mạnh hơn của anh, một sợi to bằng ba sợi của anh, khiến Hà Tiểu Gia có thể nhận ra ngay khi dọn dẹp.

Tóc của Hà Tiểu Gia mỏng và mềm, có phải vì anh không chăm sóc bản thân tốt không? Những nhà hàng ngoài kia chắc là giàu dinh dưỡng hơn nhiều đúng không?

Trong bóng tối, mọi thứ của Chử Khiếu Thần đều mờ mịt, chỉ có tóc và cúc áo thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng từ ngoài cửa sổ.

Ngay cả khi chỉ là phòng cho người giúp việc, nhưng trong mắt Hà Tiểu Gia nó cũng không hề nhỏ, Chử Khiếu Thần muốn ngủ lại đây cũng dư sức.

Anh ngồi bên mép giường lau tóc, Chử Khiếu Thần vươn tay kéo tay anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!