Giữa cái nóng hầm hập của cuối hè, Liên Minh lại đón thêm một mùa tốt nghiệp nữa. Từng tốp sinh viên mới tung bay mũ cử nhân, chuẩn bị bước chân vào đủ mọi ngành nghề.
Ngoại trừ những cậu ấm cô chiêu kế thừa gia nghiệp, trường Liên Minh cũng có tỷ lệ lớn là sinh viên bình thường, nhưng hầu hết họ đều rất ưu tú, sớm đã nhận được giấy gọi nhập học cao học hoặc được các tập đoàn lớn săn đón.
Hà Tiểu Gia là một trong số ít những sinh viên khoa tài chính còn lại vẫn chưa tìm được bến đỗ.
Thầy giáo đã kể cho anh nghe rất nhiều về nơi làm việc của các anh chị khóa trước, khuyên anh nên tích cực nộp hồ sơ, đừng quá viển vông, lời nói xa gần đều ám chỉ anh không nên tiếp tục lún sâu vào việc đi theo hầu hạ người khác mà phải mau chóng tìm việc làm.
"Em và Chử Khiếu Thần rất thân thiết đúng không? Hai ngày tới bên Viễn Xướng có buổi hội thảo tuyển dụng đấy." Thầy giáo đưa cho anh một xấp tờ rơi: "Đây đều là những công ty tốt đang tuyển người tại trường mình, em xem vị trí nào phù hợp thì cứ thử xem, luôn có cơ hội mà."
Hà Tiểu Gia cảm ơn thầy.
Bước ra khỏi phòng giáo viên, hai bên tường dán ảnh những sinh viên tốt nghiệp xuất sắc khóa này, người vào trường danh tiếng trong và ngoài nước, người vào các tập đoàn công nghệ cao, người là nhân vật kiệt xuất trong các lĩnh vực khác nhau, mọi thứ đều tràn đầy sức sống.
Hà Tiểu Gia rút ra một tờ từ xấp tờ rơi.
Viễn Xướng đã đặt hình ảnh vị phó tổng vừa nhậm chức lên khung tiêu đề lớn nhất, dùng bộ óc trẻ tuổi để thu hút những dòng máu trẻ trung.
Chử Khiếu Thần khoanh tay, người hơi nghiêng, hiếm hoi lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Hà Tiểu Gia tặc lưỡi một cái.
Cà vạt là do anh chọn, nhưng giờ nhìn lại thấy hơi quá xanh, sắc xanh đó cứ đá nhau với màu nền của tờ rơi. Thật ra đáng lẽ nên chọn cái Brioni màu hồng sẫm có những đường chỉ đen chìm lấp lánh. Nhưng hôm đó Chử Khiếu Thần lại vì chuyện anh nói muốn về nhà vài ngày mà không vui, đến lúc Hà Tiểu Gia lục tung tủ đồ tìm ra cái cà vạt kia thì hắn đã đeo cái của ngày hôm trước đi làm mất rồi.
Hà Tiểu Gia chạm nhẹ vào gò má vẫn còn vương mùi mực in của hắn trên tờ giấy, anh mỉm cười sau đó cẩn thận xé hình Chử Khiếu Thần ra kẹp vào sổ tay.
Đi ngang qua thùng rác ở góc tường, anh nhét tờ rơi rách nát của Viễn Xướng vào ngăn rác tái chế.
Tối về đến Thiên Diệu Hoa Phủ, Hà Tiểu Gia có chút lo lắng.
Gần đây mối quan hệ giữa anh và Chử Khiếu Thần ngày càng tệ đi, có lẽ vì số lần anh nói muốn về nhà quá nhiều nên đã bị thiếu gia nhìn thấu là đang lừa dối, vì thế hắn không thèm để ý đến những hành động lấy lòng của anh nữa.
Đêm qua lại thế, anh ôm lấy Chử Khiếu Thần xin tha, nhưng đối phương chẳng muốn nghe, thiếu gia vươn cánh tay dài mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một quả cầu bịt miệng.
Thế là cả căn phòng chỉ còn lại những tiếng nức nở đứt quãng, hai người lại giày vò nhau đến tận khuya.
Đến giờ vẫn còn đau âm ỉ, Hà Tiểu Gia xoa xoa mông.
Kể từ khi đám cưới giữa hắn và Thẩm Chiêu được đưa vào lịch trình, có lẽ do lo âu tác động mà tính tình thiếu gia ngày càng trở nên thất thường.
Chiều nay Hà Tiểu Gia có một buổi phỏng vấn nên nấu cơm muộn, oái oăm thay hôm nay Chử Khiếu Thần lại về sớm. Anh bật cả hai bếp, để lửa lớn xào nấu thật nhanh, hy vọng kịp dọn thức ăn lên bàn trước khi Chử Khiếu Thần buông câu "không có hứng ăn".
Người đàn ông bước ra từ phòng làm việc, rót nước uống một ngụm.
Hắn hỏi: "Anh đã đi đâu."
Hà Tiểu Gia bận rộn xoay như chong chóng, giả vờ không có thời gian trả lời.
Rõ ràng là biết rồi còn hỏi.
Vốn dĩ anh còn tưởng mình giấu rất kỹ, nhưng khi lục khắp phòng không tìm thấy bằng tốt nghiệp đâu, Hà Tiểu Gia liền biết nhà đã có "trộm".
Và tên trộm đó đã biết anh không hề về nhà, mà là lén lút đi tìm việc làm.
Hiện tại, trước mặt Hà Tiểu Gia có hai lựa chọn, một là thành thật khai báo, tối nay có lẽ anh phải nỗ lực rất nhiều để làm Chử Khiếu Thần vui lòng; hai là giả ngu, nhưng Chử Khiếu Thần có thể sẽ không bao giờ thèm nhìn mặt anh nữa.
"Đi... đi..." Hà Tiểu Gia lắp bắp đối phó, giả vờ như chảo không đủ dầu bèn đổ thêm vào, kết quả nước dưới đáy chảo chưa lau khô, tiếng nổ lách tách vang lên cùng một ngọn lửa lớn bùng lên.
Anh luống cuống bưng chảo ra, một bàn tay từ phía sau vươn tới tắt bếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!