Chương 38: (Vô Đề)

Bị đưa về Cẩm Thụy, Hà Tiểu Gia mất đi mọi cơ hội liên lạc với thế giới bên ngoài, ngay cả việc ăn cơm, đi ngủ hay đi vệ sinh cũng đều nằm dưới sự giám sát chặt chẽ.

Trưa nay Hà Tiểu Gia từ chối ăn cơm, lập tức có một hàng dài đầu bếp tiến vào phòng anh, tay bưng đủ loại món ăn thơm nức mũi, khiến hành động kháng nghị của Hà Tiểu Gia chết yểu giữa đường.

Dưới những ánh mắt mong chờ của mọi người, Chử phu nhân đã chọn một bát cơm thố. Vào lúc này, anh vẫn còn tâm trí để đánh giá món gà xào nấm bên trong mềm và thấm vị như thế nào, Hà Tiểu Gia vừa tự sỉ vả bản thân vừa điên cuồng ăn sạch bách.

Sau khi dọn dẹp bát đĩa, bác sĩ và điều dưỡng lại đúng giờ đẩy xe thuốc đến kiểm tra sức khỏe cho anh. Dù Hà Tiểu Gia đã nhấn mạnh nhiều lần rằng mình không có bất kỳ căn bệnh tiềm ẩn nào, họ vẫn cưỡng chế kê đơn thuốc cho anh.

"Người cần đi khám bác sĩ nhất bây giờ là ông chủ của các người đấy! A Lượng, cậu ấy bị làm sao vậy? Cậu ấy điên rồi à?!"

Nghĩ đến dáng vẻ cuối cùng của Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia vẫn còn kinh hồn bạt vía. Những cú đấm của người đàn ông đó giáng thẳng vào mặt Thẩm Chiêu, khiến Hà Tiểu Gia sợ đến mức nằm mơ cũng thấy Thẩm Chiêu ngã gục dưới đất, mặt đầy máu.

"Thẩm Chiêu sao rồi? Cậu ấy sẽ không đánh chết người chứ!"

"Chử Khiếu Thần đâu?" Anh cố hết sức bày ra cái uy của một người vợ: "Cậu ấy vẫn đang luyện quyền anh à? Có đi bệnh viện không? Cậu ấy có sao không? Những lời Thẩm Chiêu nói có ý nghĩa gì, cái gì mà giam lỏng, tự sát, đang đóng phim chắc? A Lượng, cậu biết hết đúng không?"

"A Lượng, cậu bắt đầu gọi tôi là phu nhân từ khi nào? Những năm qua cậu cứ thế trơ mắt nhìn tôi làm kẻ ngốc sao? Tôi đã tự sát như thế nào? Là... nhảy lầu?" Anh ướm thử một cái tên, do dự một chút rồi lại cắn môi nói: "... Cắt cổ tay?"

"Vậy chắc chắn là uống thuốc rồi!"

"Chúng ta là bạn mà A Lượng, cậu không được giấu tôi như vậy, cậu nói gì đi chứ, sao cậu cũng giả vờ làm người câm thế này!"

Hà Tiểu Gia gọi tên A Lượng, từ dỗ dành đến đe dọa đủ kiểu, nhưng người thanh niên vốn luôn nghe lời anh bỗng chốc như biến thành người khác. Dù Hà Tiểu Gia nói gì cậu ta cũng không phản ứng, chỉ chắp tay đứng sang một bên.

"Phu nhân, ông chủ nói nếu anh không chịu uống thuốc, cho phép bác sĩ sử dụng các biện pháp cưỡng chế."

Hà Tiểu Gia vung tay áo một cái, lọ thuốc lăn lông lốc một vòng trên thảm.

"Tôi không uống! Uống vào rồi có phải sẽ lại quên hết không!"

"Đây là giam giữ trái phép cậu biết không? Cậu có hiểu luật pháp không? Tôi sẽ kiện các người! Người đâu! Tôi muốn gặp luật sư!"

Hà Tiểu Gia đấm ngực giậm chân làm loạn một hồi, tức đến mức ngã vật ra sofa, mắt hoa cả lên.

A Lượng bất lực thở dài, lúc này mới lên tiếng: "Phu nhân, anh tốt nhất đừng làm vậy, sẽ hại đến luật sư Trần đấy."

Hà Tiểu Gia rùng mình, lập tức nín bặt.

"Ông chủ sẽ không sao, ngài ấy cũng sẽ không hại người đâu." A Lượng nói thêm.

Cậu ta nhặt lọ thuốc lên đặt trước mặt Hà Tiểu Gia, sau đó lại đứng nép vào tường, như thể hòa làm một với toàn bộ dinh thự Cẩm Thụy.

Không biết A Lượng đã bắt đầu đi theo anh từ bao giờ. Có một khoảng thời gian, A Lượng từng là người bạn duy nhất của Hà Tiểu Gia, nghe anh tâm sự rất nhiều chuyện và cũng ăn rất nhiều bữa cơm anh nấu.

Nhưng ngay lúc này, Hà Tiểu Gia đột nhiên nhận ra sự im lặng này mới chính là tính cách thật của A Lượng, một cao thủ võ lâm ít nói, chỉ biết lái xe.

Hóa ra ngay từ đầu Hà Tiểu Gia đã hiểu sai về mối quan hệ của họ. A Lượng không phải bạn anh, A Lượng là đôi mắt thứ hai của Chử Khiếu Thần.

Đến tối, Hà Tiểu Gia vẫn không chịu bỏ cuộc. Thấy A Lượng nghiêng người gọi một cuộc điện thoại, anh chớp thời cơ nhào tới giật lấy!

"Chử Khiếu Thần!" Không thể kìm nén cơn giận trong lời nói được nữa, anh hét lên: "Cậu cút về đây cho tôi, cậu phải cho tôi một lời giải thích!"

Hà Tiểu Gia chất vấn rất nhiều câu hỏi, Chử Khiếu Thần không trả lời lấy một câu, chỉ nói: "Chuyện đó không quan trọng."

"Tại sao lại không quan trọng? Chử Khiếu Thần, cậu đừng hòng trốn tránh, đừng có giở trò đó ra với tôi!"

Hà Tiểu Gia chưa bao giờ quát lớn với Chử Khiếu Thần như vậy. Anh vừa ấn nhẹ huyệt thái dương vừa th* d*c, vô số bí ẩn trong lòng đè nặng khiến anh đứng ngồi không yên.

"Uống thuốc đi, anh sẽ không bị đau đầu nữa, thuốc không có hại cho cơ thể đâu." Qua làn sóng điện từ xa xôi, giọng nói của Chử Khiếu Thần vẫn như thế, lạnh nhạt nhưng lại rất êm tai, dỗ dành anh bình tĩnh lại một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!