"Hả? Chẳng lẽ là tôi lỡ lời, anh Gia anh không nhớ gì sao? A Thần, đây là lỗi của cậu rồi, chuyện lớn như thế này sao lại không nói thật với vợ mình chứ."
Thẩm Chiêu vờ như kinh ngạc lấy tay che miệng, dường như đang tự trách mình đã tiết lộ một bí mật động trời nào đó.
"Huống hồ anh ấy thích cậu như thế, cậu sợ cái gì chứ? Nói vài câu mềm mỏng, rơi vài giọt nước mắt, chẳng phải anh Gia sẽ không rời bỏ cậu sao, việc gì phải nhọc lòng thêu dệt lời nói dối, lừa anh ấy xoay như chong chóng thế này?"
Mặt Hà Tiểu Gia bỗng chốc trắng bệch.
Ba người đứng ở ba góc đối đầu, nhưng cả căn phòng dường như chỉ có một mình Hà Tiểu Gia là kẻ ngốc, tay không đối mặt với từng mảnh đạn pháo công kích, hoảng loạn đến mất cả phương hướng.
"Cậu đùa gì thế, tự sát cái gì cơ... Chử Khiếu Thần, lời cậu ấy nói không phải sự thật đúng không?"
"Ầy, quên đi cũng là chuyện tốt, lúc đó anh bị dồn ép đến mức ấy, đến người cũng nhận không ra..." Thẩm Chiêu lắc đầu: "Nếu anh thật sự nhớ hết, có lẽ giờ này vẫn còn bị nhốt ở Tĩnh Từ kêu trời không thấu, một bước cũng không ra được đâu."
Từng câu từng chữ nện thẳng vào não Hà Tiểu Gia, khiến tâm trí anh rối bời. So với Thẩm Chiêu, dĩ nhiên anh tin tưởng Chử Khiếu Thần hơn, nhưng sự tin tưởng vô điều kiện dành cho hắn không biết đã bắt đầu rạn nứt từ bao giờ, giờ đây đang dần sụp đổ.
Có lẽ vì giọng điệu của Thẩm Chiêu quá đỗi tự tin, hoặc có lẽ sớm hơn, từ lúc anh bắt đầu mơ thấy những giấc mộng đó, hạt giống nghi ngờ đã âm thầm nảy mầm.
Thấy người đàn ông không đáp lời, Hà Tiểu Gia lập tức dồn hỏi xem rốt cuộc chuyện này là thế nào, cảm xúc của anh ngày càng kích động, giọng nói cũng cao dần lên.
"Thiếu gia! Rốt cuộc cậu có chuyện gì giấu tôi, không phải cậu nói tôi chỉ bị hoảng sợ đôi chút thôi sao? Tự sát gì chứ, sao tôi có thể tự sát?" Anh túm lấy cổ tay áo Chử Khiếu Thần: "Cậu ta có ý gì? Cậu lại đang lừa tôi sao?"
"Tôi đã nói với anh rồi." Chử Khiếu Thần trả lời.
Phải rồi, Hà Tiểu Gia thẫn thờ nghĩ, Chử Khiếu Thần đã kể cho anh nghe mọi chuyện, chính anh cũng đã hỏi ba mẹ rồi... Huống hồ chuyện tự sát lớn lao như vậy, sao anh có thể không nhớ một chút nào?
Nhưng mà...
Sự nghi ngờ trong lòng Hà Tiểu Gia ngày càng lớn. Lời Thẩm Chiêu nghe thì đáng sợ, nhưng lại hợp lý đến lạ lùng.
Thần trí Hà Tiểu Gia vô cùng tỉnh táo, giả thuyết tự sát dẫn đến mất trí nhớ mà Thẩm Chiêu nói so với việc Chử Khiếu Thần nói anh vì quá sợ hãi rồi hồi phục nên mới quên hết mọi thứ, thì nghe hợp lý hơn nhiều.
Từ nhỏ đến lớn, tuy cuộc sống không giàu sang phú quý, nhưng ba mẹ yêu thương, gia đình hạnh phúc, anh vốn luôn lạc quan, khả năng chịu đựng tâm lý rất tốt. Nếu không, anh đã chẳng thể trơ mắt nhìn Chử Khiếu Thần và Thẩm Chiêu đính hôn mà vẫn có thể ở bên cạnh chờ đợi suốt bao nhiêu năm.
Một người như anh sao có thể chỉ vì trải qua một đêm bão mà đã bệnh đến mức thần trí không tỉnh táo, phải vào viện điều dưỡng?
Còn việc Thẩm Chiêu nói bị nhốt ở viện điều dưỡng là có ý gì? Không phải anh ở đó để điều trị sao?
Hà Tiểu Gia gầm nhẹ một tiếng: "Chử Khiếu Thần!"
Gương mặt người đàn ông ẩn hiện nửa tối nửa sáng, hắn im lặng không nói gì. Nhìn thấy sự né tránh của Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia đã hiểu rõ tất cả.
Chử Khiếu Thần luôn có một thói quen nhỏ, khi chột dạ hắn sẽ trở nên rất nghiêm nghị, không thèm để ý đến câu hỏi của Hà Tiểu Gia. Ngày trước, khi hắn lén lút chơi game nửa đêm bị Hà Tiểu Gia phát hiện, hắn cũng sẽ cố tình lờ đi sự chất vấn như vậy, để Hà Tiểu Gia dần dần nhượng bộ, giao ra giới hạn cuối cùng, rồi từ bỏ việc nổi giận chuyển sang tự đoán xem mình đã làm sai điều gì khiến thiếu gia không vui.
"Cậu ta nói đều là sự thật... có phải vì cậu thương hại tôi không? Tôi đã phát điên rồi? Có phải tôi đã dùng cái chết để đe dọa cậu, bắt cậu phải kết hôn với tôi? Đúng không?"
Hà Tiểu Gia l**m đôi môi khô nẻ, cười một tiếng: "Cậu vốn luôn ghét bỏ tôi, tôi biết mà. Là tôi đeo bám cậu, cậu nổi giận, còn tôi vì quá sợ phải rời xa cậu nên mới tự sát, muốn được ở lại bên cạnh cậu."
"Tôi biết cậu đối xử với tôi không tốt, chuyện đó không sao cả." Anh nói: "Chử Khiếu Thần, cậu vốn dĩ chưa bao giờ đối xử tốt với tôi..."
Một cơn chóng mặt ập đến, Hà Tiểu Gia ôm ngực ngã quỵ xuống ghế, hốc mắt anh ướt đẫm, chỉ cần nói thêm một câu nữa thôi là nước mắt sẽ rơi.
Thấy vậy, Chử Khiếu Thần cử động, hắn bước đến bên cạnh Hà Tiểu Gia, rót cho anh một ly trà nóng.
"Thẩm Chiêu."
Cuối cùng, trong sự tuyệt vọng của Hà Tiểu Gia, hắn cất lời với vẻ mệt mỏi nhàn nhạt.
"Tôi cứ ngỡ cậu đã từ bỏ ý định rồi, không ngờ cậu vẫn còn nuôi những âm mưu này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!