Thẩm Chiêu đến năm cấp ba mới chuyển trường sang. Nhưng vì hai gia đình vốn có quan hệ thân thiết từ nhỏ, Thẩm Chiêu và Chử Khiếu Thần có thể coi là thanh mai trúc mã đúng nghĩa; nói Thẩm Chiêu vì Chử Khiếu Thần mà đặc biệt chuyển trường về đây cũng chẳng có gì là quá.
Hồi nhỏ Hà Tiểu Gia từng gặp Thẩm Chiêu vài lần. Lúc đó anh chỉ thấy đây là một cậu bé hoạt bát cởi mở, khác hẳn với một Chử Khiếu Thần lầm lì ít nói từ bé. Thẩm Chiêu hay cười hay chơi, thích ăn món điểm tâm anh làm, lại còn thích bám theo sau gọi anh là "anh Tiểu Gia".
Thế nhưng lúc đó, Hà Tiểu Gia chỉ toàn tâm toàn ý hướng về Chử Khiếu Thần, cái nhìn của anh về Thẩm Chiêu chỉ đơn giản là đứa trẻ đáng yêu của bạn bà chủ. Tuy nhiên, sau khi tiếp xúc sâu hơn ở bậc trung học, suy nghĩ của Hà Tiểu Gia đã vô tình thay đổi, mỗi người ở trường Liên Minh có thể có sở thích khác nhau, nhưng khi nhắc đến Thẩm Chiêu, ai nấy đều phải công nhận đây là chàng trai xinh đẹp nhất trường.
Từ xinh đẹp ở đây hàm chứa nhiều ý nghĩa hơn là vẻ bề ngoài; nó còn đại diện cho lòng tốt, khí chất và nền tảng giáo dục.
Thẩm Chiêu luôn là người nhiệt tình tổ chức đi làm từ thiện nhất, lại thường xuyên đi thăm hỏi người già neo đơn. Ở buổi vũ hội tốt nghiệp, rất nhiều người muốn mời Thẩm Chiêu làm bạn nhảy; vì không muốn để thanh xuân của bất kỳ ai phải nuối tiếc, anh ta đã nhảy khai mạc cùng Chử Khiếu Thần rồi sau đó lần lượt nhảy cùng mọi người. Lúc đó Hà Tiểu Gia phụ trách nhiều việc vặt trong lớp, Thẩm Chiêu luôn chủ động giúp anh bê đồ, dọn dẹp phòng học.
Ngay cả khi biết Hà Tiểu Gia thầm yêu vị hôn phu của mình, Thẩm Chiêu vẫn bao dung và chẳng hề để tâm.
Vì vậy, cho dù Thẩm Chiêu là mối tình đầu của Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia cũng không hề ghét anh ta. Người như vậy mới xứng đáng với Chử Khiếu Thần. Nếu anh là hắn, đứng trước một Thẩm Chiêu thuần khiết và một Hà Tiểu Gia như thế này, anh cũng sẽ không chọn chính mình.
Hà Tiểu Gia liếc nhìn sang bên trái, Chử Khiếu Thần đang vắt chéo chân ngồi bất động.
Cảm nhận được ánh mắt của Hà Tiểu Gia, người đàn ông cũng ngước lên nhìn anh. Đôi lông mày sắc sảo và ánh mắt như một lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ.
Trong vở kịch của Trương Ân Nặc năm xưa, Hà Tiểu Gia chỉ là một vai phụ mờ nhạt nơi góc sân khấu, còn Chử Khiếu Thần đóng vai hiệp sĩ của thiên sứ hộ mệnh xuyên suốt cả câu chuyện. Giờ đây, thiên sứ trong câu chuyện đã trở về, còn chỉ đích danh muốn ngồi cạnh anh.
Không phải cạnh anh, mà là cạnh Chử Khiếu Thần.
Hà Tiểu Gia đỏ mặt. Anh đã chiếm mất chỗ của nhân vật chính, lẽ ra phải lập tức đứng dậy nhường chỗ mới đúng.
"Cậu mau ngồi đi."
"Để anh ấy ăn cơm."
Giọng của hai người vang lên cùng lúc. Tay của Chử Khiếu Thần vẫn đang kìm chặt cổ tay anh dưới gầm bàn, giờ bị kéo lên phơi bày dưới ánh đèn. Ánh mắt của cả nhóm bạn đều đổ dồn vào anh.
Chử Khiếu Thần lại mạnh bạo kéo anh một cái, lúc này Hà Tiểu Gia mới nhận ra mình vừa lỡ lời.
Anh hối hận đến mức muốn tự vả vào miệng mình. Thẩm Chiêu đang ở tình trạng thế kia, sao anh lại có thể bảo người ta ngồi!
Anh lắp bắp bù đắp: "Cậu... mời cậu..."
Thẩm Chiêu chỉ gật đầu mỉm cười, tự mình lăn xe vào khoảng trống giữa anh và Chử Khiếu Thần.
Mấy năm không gặp, Thẩm Chiêu có phần xanh xao, yếu ớt hơn trước, nhưng lại càng thêm phần thanh tú. Vẻ đẹp ấy lay động lòng người, khiến người ta không thể rời mắt. Dù đang ngồi trên xe lăn nhưng trông anh ta vẫn như một pho tượng sứ trắng được điêu khắc tỉ mỉ đến từng sợi tóc, mỗi nụ cười ánh mắt đều thanh nhã, khiến người ta phải cảm thán đây là một kỳ quan hiếm có.
Đây mới là người mà Chử Khiếu Thần yêu.
So sánh hai bên, Hà Tiểu Gia cảm thấy tự ti vô cùng. Cuối cùng anh cũng vùng thoát khỏi bàn tay Chử Khiếu Thần bằng cách bấu vào vết thương cũ của hắn. Anh lùi ghế và khay thức ăn của mình ra, rồi chạy lạch bạch đi nhờ phục vụ lấy thêm một bộ đồ ăn mới.
Đến khi anh quay lại, mấy người kia đều đã đến chào hỏi Thẩm Chiêu. Mọi người vây quanh anh ta và Chử Khiếu Thần, để mặc Hà Tiểu Gia đứng ngoài vòng tròn, tiến không được mà lùi cũng không xong.
Cuối cùng, cũng là Thẩm Chiêu chủ động giải vây, vẫy tay gọi anh lại.
"Anh Gia, ở bên cạnh xe lăn của tôi có một cái hộp, phiền anh lấy giúp tôi được không?"
Hà Tiểu Gia sực tỉnh, anh đáp một tiếng. Nhưng anh chưa kịp bước tới là Chử Khiếu Thần đã nhanh hơn một bước.
Người đàn ông cúi người xuống, áp sát bên hông Thẩm Chiêu. Bước chân của Hà Tiểu Gia khựng lại, anh đứng ngây ra tại chỗ.
Chẳng hiểu sao cảnh tượng này còn khiến anh thấy khó chịu hơn cả việc bị ngó lơ lúc nãy.
Theo chỉ dẫn, Chử Khiếu Thần tìm thấy một cái hộp trong túi nhỏ bên chân Thẩm Chiêu. Hắn mở ra xem một cái rồi đưa lại cho anh ta.
Những ngón tay của Thẩm Chiêu thanh mảnh, mềm mại như không xương. Đầu ngón tay Chử Khiếu Thần lướt qua tay anh ta, chạm nhẹ một cách vô tình rồi nhanh chóng tách ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!