Mọi chuyện diễn ra không hề phức tạp.
Dù lúc đó Chử Khiếu Thần và Thẩm Chiêu đã đính hôn, nhưng Hà Tiểu Gia vẫn luôn bám theo họ không chịu rời đi. Trong chuyến du lịch tốt nghiệp năm ấy, bất chấp mọi người can ngăn, anh vẫn nhất quyết đòi đi nhặt củi cùng hai người bọn họ.
Không ngờ, vừa mới đi đến nửa sườn núi thì trời bắt đầu đổ mưa. Trên đường đi, Hà Tiểu Gia đã bị lạc mất họ.
Trong ba người, Chử Khiếu Thần là chuyên gia vận động, Thẩm Chiêu mang theo la bàn và mồi lửa, chỉ có Hà Tiểu Gia, Chử Khiếu Thần lại nói anh là kẻ gây rối, hoàn toàn mù tịt về sự đáng sợ của thiên nhiên, vậy mà giữa rừng sâu, trong cơn gió dữ, anh lại không theo sát hắn.
Đến ngày hôm sau Hà Tiểu Gia mới được tìm thấy. Anh vừa sốt cao vừa bị sợ, tinh thần cực kỳ bất ổn. Chẳng còn cách nào khác, Chử Khiếu Thần đành đưa anh vào viện điều dưỡng.
"Chuyện này anh có thể hỏi ba mẹ mình, họ cũng từng đến Tĩnh Từ thăm anh đấy." Thấy Hà Tiểu Gia còn nửa tin nửa ngờ, Chử Khiếu Thần bèn lôi ra những nhân chứng đầy trọng lượng.
Hà Tiểu Gia tỉ mỉ nhớ lại, khoảng thời gian anh mới bắt đầu đi làm, mẹ anh thật sự quan tâm đến sức khỏe của anh một cách thái quá. Giữa lúc đầu hè lẽ ra phải mặc áo ngắn tay, bà vẫn bắt anh khoác thêm áo ngoài, lại còn thường xuyên gọi điện hỏi han dạo này anh thế nào.
Chuyện tình cảm với Tiếu Tiếu cũng là do lúc đó bị hỏi quá nhiều nên anh mới bịa ra để đối phó.
"Tôi đã ở Tĩnh Từ bao lâu?"
"Ba tháng."
Ba tháng! Hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào!
"Tại sao tôi lại quên mất một khoảng thời gian dài như thế? Chử Khiếu Thần, cậu đã cho tôi uống loại thuốc gì!"
"Có lẽ là lá bùa bình an mà dì Hồ xin cho anh đã phát huy tác dụng đấy."
"Cậu đừng có đánh trống lảng."
Chử Khiếu Thần nhìn anh một cái rồi mới trả lời lại: "Bởi vì anh đã quá vui mừng."
"Lúc đó anh đi tìm Hoàng Văn Khải, yêu cầu ông ấy đồng ý cho tôi và anh ở bên nhau. Sau đó, tôi đều thuận theo ý anh cả. Tôi kết hôn với anh cho nên anh mới có thể quên đi những chuyện không vui trước kia." Chử Khiếu Thần nói.
Hà Tiểu Gia nhớ mình từng gặp Hoàng Văn Khải, anh đã nghĩ đến việc thay Chử Khiếu Thần làm tròn đạo hiếu, có lẽ như vậy sẽ khiến Chử Khiếu Thần có cái nhìn khác về mình.
Trong lòng anh dâng lên một nỗi bi thương. Trước đây anh vẫn luôn ôm một tia hy vọng, cảm thấy chính mình đã làm lay động Chử Khiếu Thần, rằng Chử Khiếu Thần cần có anh thì mới có một cuộc hôn nhân. Chẳng ngờ được hóa ra là Chử Khiếu Thần thương hại anh.
"Vậy tại sao cậu lại đồng ý? Ngay cả khi cậu không đồng ý, tôi cũng sẽ tự khỏi thôi mà." Giọng Hà Tiểu Gia buồn bã.
Câu trả lời của người đàn ông nằm ngoài dự tính của anh.
Chử Khiếu Thần nói: "Bởi vì anh không thể rời xa tôi."
"Lúc đó ngày nào anh cũng đòi tôi phải ở bên cạnh. Người khác vừa bước vào cửa là sẽ bị anh coi như tình địch mà đuổi đi ngay. Chỉ khi có tôi bên cạnh anh mới chịu uống thuốc, bắt tôi phải đút cơm, bế anh đi vệ sinh, người khác đều không được. Thậm chí chỉ cần tôi đi ra ngoài một chút thôi, anh sẽ giật phăng kim truyền dịch, chân trần chạy ra ngoài tìm tôi khắp nơi.
Anh quá ỷ lại vào tôi, anh không thể sống một mình được."
Người đàn ông nói một cách chắc nịch, chi tiết cũng rất phong phú, nhưng Hà Tiểu Gia lại cảm thấy thật xa vời. Cứ như thể hắn đang kể về một người nào khác vậy. Anh dùng hết sức bình sinh để tưởng tượng ra một bản thân cần Chử Khiếu Thần chăm sóc như thế, hoặc một Chử Khiếu Thần biết chăm sóc mình như thế.
Chử Khiếu Thần mà lại làm vậy sao? Hắn cũng biết chăm sóc người khác? Đã vậy còn là chăm sóc anh mà không màng đến những hiềm khích cũ? Anh nỗ lực hồi tưởng để tìm ra vài mảnh ghép chứng thực, nhưng vẫn chỉ là một khoảng trắng xóa.
"Sau này anh đừng có tùy tiện tin tưởng người khác. Thế giới này có rất nhiều kẻ tâm cơ khó lường. Anh là vợ hợp pháp của tôi, sẽ có rất nhiều người muốn tìm ra điểm yếu của tôi từ chỗ anh."
Chử Khiếu Thần mở ra một đoạn video, trong đó là cảnh Nguyễn Ngọc Trác và một chàng trai đang ôm hôn nhau trong một con hẻm nhỏ. Góc quay rất hiểm hóc, dường như là quay từ trên lầu xuống. Dù ánh đèn xung quanh mờ ảo, nhưng vẫn có thể thấy rõ trên màn hình LED đằng xa là tấm poster phim Thế Kỷ Trăm Năm đang được công chiếu.
Tấm poster đó mới chỉ được treo lên tòa nhà biểu tượng của thành phố vài ngày trước thôi.
Chử Khiếu Thần phóng to chi tiết video, bên chân phải của Nguyễn Ngọc Trác không hề bó bột hay đeo nẹp cố định, cậu có thể chạy nhảy bình thường, chắc chắn là rất khỏe mạnh.
Hà Tiểu Gia căng mắt ra tìm kiếm một kẽ hở nào đó, anh lặp đi lặp lại thanh tiến trình vài lần. Khi họ đi ra đường lớn, hai người nhanh chóng tách ra, ánh đèn soi rõ gương mặt nghiêng của Nguyễn Ngọc Trác trong tích tắc. Anh xác nhận đó chính là Nguyễn Ngọc Trác và người ôm hôn cậu chính là chàng trai mà anh đã thấy ở Tĩnh Từ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!