Sau buổi công chiếu phim, Chử Khiếu Thần còn yêu cầu Hà Tiểu Gia đi cùng hắn tham gia các buổi tiệc rượu khác. Trước đây anh từng khao khát được đi biết bao thì Chử Khiếu Thần chưa bao giờ đề cập đến, giờ đây khi giá cổ phiếu tăng vọt, hắn lại đường hoàng yêu cầu anh phải cống hiến cho Viễn Xướng.
Thế nhưng Hà Tiểu Gia không muốn tiếp tục diễn kịch như vậy nữa. Anh lấy cớ việc ở quán ăn bận rộn để từ chối tất cả. Chử Khiếu Thần dường như cũng không để ý, vài lần không được thì thôi, không còn chạy đến quán yêu cầu anh đi như lần trước nữa.
Số tiền hòa giải Hà Tiểu Gia nhận được đã dùng để trả tiền máy vật lý trị liệu, tiền thuốc men, rồi trả cả tiền phòng khách sạn đợt bão. Anh không còn khả năng chi trả cho bộ vest kia nữa, nên đã thông báo cho A Lượng mang bộ âu phục đắt tiền cùng phụ kiện trả lại cho Chử Khiếu Thần.
A Lượng đến rất nhanh, thậm chí còn mang theo một tấm ảnh có chữ ký của Tư Dư.
Hà Tiểu Gia mừng rỡ, vội vàng đem cống nạp cho cô bạn thân Tùng Tiếu, coi như thầm bù đắp cho những sợi tóc quý giá đã rụng vì công cuộc biên soạn bài về cuộc hôn nhân của anh và Chử Khiếu Thần.
Cô giáo Tùng kinh ngạc, cô giáo Tùng hài lòng, cô giáo Tùng nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Tùng Tiếu chụp ảnh tấm bưu thiếp đó đăng lên vòng bạn bè khoe khoang điên cuồng, còn phấn khích hỏi: "Sao anh lại chụp được ảnh Tư Dư ở buổi công chiếu thế này!"
"Chẳng lẽ anh cũng đi à? Anh có nhìn thấy ông chủ với vợ của ngài ấy không?"
Hà Tiểu Gia sờ mũi, chột dạ bảo cô là bạn anh đi. Tùng Tiếu thất vọng ồ một tiếng thật dài.
Sau buổi công chiếu đó, ảnh chụp chung ở mọi góc độ của hai người chiếm trọn các trang tin tức, gây ra một cơn sốc. Hình ảnh bụi gai và chim nhỏ trên cổ tay áo hai người gần như dán sát vào nhau, còn thân mật hơn cả một nụ hôn.
Sau đó Tùng Tiếu còn chia sẻ ảnh cho Hà Tiểu Gia xem, bảo rằng hai người họ trông khá giống nhau, làm Hà Tiểu Gia sợ muốn chết.
"Đúng là vậy mà, dưới con mắt này của anh ấy cũng có một nốt ruồi nhỏ..."
Tùng Tiếu không ngừng phóng to ảnh, đặt điện thoại sát bên mặt Hà Tiểu Gia, nhìn trái nhìn phải tìm góc độ. Hà Tiểu Gia thì khom lưng xuống thu mình lại.
Hàn Mặc Xuyên từng nói, mặt người ta có thể thay đổi, xương có thể gọt, ngay cả giọng nói cũng có thể học theo, nhưng hình dáng tai thì không sửa được. Họ nhận dạng nghi phạm đáng tin cậy nhất chính là dựa vào tai. Hà Tiểu Gia lén lút vuốt tóc, che kín tai lại.
"Đừng động đậy! Thật sự rất giống mà! Tiểu Gia, góc độ này của anh ấy trông y hệt anh luôn, đến cả nếp gấp hai mí cũng giống!"
Hà Tiểu Gia thật sự đau đầu, vừa dỗ dành vừa lừa lọc mãi mới khiến cô thôi nghi ngờ.
Bị Tùng Tiếu quấy rầy như vậy, mấy ngày nay Hà Tiểu Gia không dám mặc quần áo bó sát, cứ khoác cái áo khoác đen rộng thùng thình dính đầy vết dầu mỡ.
Anh mơ hồ cảm thấy mình như đang làm một điệp viên ngầm lợi hại, bề ngoài là thợ phụ quán đồ nướng, thực chất là nhân vật lớn ẩn danh, chỉ cần lộ thân phận là khiến đám đông kinh hãi, bị cánh săn ảnh rượt đuổi.
Cũng may người ta thường chỉ thích xem những tin đồn thất thiệt, chứ khi một việc đã được công bố rõ ràng minh bạch thì sự quan tâm lại không còn nhiều nữa.
Chỉ vài ngày sau, các bài viết bàn tán về việc kết hôn ngầm của Chử Khiếu Thần đã ít đi hẳn. Cặp đôi họ Chử từng chiếm sóng cả tin tức xã hội lẫn giải trí đã dần bị thay thế bởi tin tức về hai động thái lớn của Viễn Xướng năm nay, cải tạo giải phóng mặt bằng Bắc Thành thành phim trường và tự nghiên cứu hệ thống dữ liệu lớn thông minh. Trong nhất thời, danh tiếng của Viễn Xướng còn vang dội hơn cả trước kia.
Dần dần, cũng có những blogger tài chính phân tích rằng, màn kịch này bề ngoài là công khai tình cảm, nhưng thực chất hoàn toàn nằm trong bố cục kinh doanh của Chử Khiếu Thần.
Hà Tiểu Gia vô cùng đồng tình. Dù sao Chử Khiếu Thần cũng là kiểu người mà khi ba bị đột quỵ nhận thông báo bệnh nguy kịch hắn vẫn có thể ký tên xong là bay ngay đi đàm phán dự án.
Từ nhỏ đến lớn, dù quá trình cải tổ Viễn Xướng của Chử Khiếu Thần từng có nhiều lời ra tiếng vào, nhưng chưa ai từng nghi ngờ năng lực của hắn. Hắn luôn tâm huyết với việc công ty, không gì có thể ngăn cản bước chân khai phá của hắn. Ngay cả việc bị lộ kết hôn ngầm cũng có thể bị hắn lật ngược tình thế lợi dụng, trở thành lưu lượng thúc đẩy doanh nghiệp.
Tóm lại, sóng gió dần lắng xuống. Nhìn đồng hồ đếm ngược ngày ly hôn chỉ còn lại hơn mười ngày, Hà Tiểu Gia cảm thấy "người sắp đi lời nói cũng thiện lương", bèn gửi cho Chử Khiếu Thần một tin nhắn, bảo rằng anh đã ký xong một bản thỏa thuận bảo mật, ngay cả khi hai người ly hôn, Hà Tiểu Gia chắc chắn sẽ giữ bí mật cho hắn, không nói ra chuyện hôn nhân của hắn đổ vỡ.
Tất nhiên, Chử Khiếu Thần vẫn không phản hồi tin nhắn của anh.
Vở kịch nực cười này cuối cùng cũng kết thúc.
Thế là, Hà Tiểu Gia tranh thủ thời gian đi thăm Nguyễn Ngọc Trác.
Từ khi Hà Tiểu Gia giúp dì Triệu quán xuyến quán ăn đêm, anh mới biết con người ta có thể bận rộn đến mức nào.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Đến giờ cơm tối, anh thậm chí còn không rảnh để trả lời tin nhắn của Trần Tĩnh Ngang và Tùng Tiếu. Lúc thấy thông báo tin nhắn thì tiện tay bấm vào, định bụng lát nữa sẽ trả lời rồi để sang một bên, sau đó tâm trí lại bị những tiếng thông báo "Bạn có một đơn mang về mới" liên tục đẩy bay đi mất. Thường phải đến cuối tuần tìm họ, anh mới nhớ ra mình chưa trả lời, vì vậy đã phải xin lỗi hai người họ vài lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!