Một tuần sau, bộ quần áo đặt may đã được gửi đến. Hà Tiểu Gia khoác lên người bộ đồ này lập tức từ một thợ phụ quán đồ nướng biến thành một cậu ấm nhà giàu.
Chất vải làm từ lông cừu mịn màu trắng ấm, dưới ánh sáng còn lấp lánh những hạt tinh thể li ti. Người thợ may chọn kiểu cổ áo choàng, những phần lẽ ra là cổ nhọn đều được bo tròn, khiến anh mặc vào trông có vẻ mềm mại, hiền lành hơn.
Hà Tiểu Gia nhìn mình trong gương, gượng gạo tập gật đầu và mỉm cười. Anh chỉ cảm thấy như đang khoác lên mình bộ đồ không thuộc về mình, nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ cục.
Đã nhiều năm rồi anh không mặc trang trọng như thế này, lần gần nhất chắc là trong đám cưới, nhưng khi đó cũng chẳng có khách khứa gì, chỉ lạy trước bài vị của Chử Thanh là coi như xong lễ.
Nhưng cũng may có A Lượng rất ủng hộ, cứ luôn miệng khen anh đẹp trai, sợ rằng chỉ cần không vui một chút thôi là anh sẽ đổi ý giữa chừng mà bỏ mặc không làm nữa.
Hà Tiểu Gia không nhớ rõ A Lượng bắt đầu đi theo mình từ khi nào, chỉ biết từ lần đầu gặp mặt, A Lượng đã gọi anh là phu nhân. Ngay cả khi Chử Khiếu Thần chưa từng để người vợ này ở trong lòng, A Lượng cũng chưa bao giờ đổi cách xưng hô.
Trí nhớ của Hà Tiểu Gia vốn không tốt lắm. Hồi cấp ba, Hồ Bảo Cầm còn nhờ người từ quê mang thuốc bổ não lên cho anh. Chử Khiếu Thần nhìn thấy liền bảo anh do ăn quá nhiều mấy thứ chứa chì và thủy ngân này nên mới trở nên ngốc nghếch như vậy.
Có lẽ đúng là do vấn đề của thuốc bổ não, tốc độ trở nên ngốc nghếch của Hà Tiểu Gia nhanh hơn người khác rất nhiều.
Bây giờ nghĩ lại, những ký ức từ vài năm trước anh đều không nhớ rõ lắm, chỉ còn lại vài mảnh ghép mờ nhạt. Anh chỉ nhớ rằng, khi kết hôn, A Lượng cũng đứng bên cạnh họ, là một trong số ít những người chứng kiến hôn lễ.
Cửa chiếc xe thương gia mở ra, Chử Khiếu Thần đang ở bên trong gọi điện thoại. Hôm nay hắn vẫn mặc như mọi khi, bộ vest ba mảnh phối với giày da mũi nhọn, chỉ có mái tóc là được chăm chút kỹ lưỡng, rõ ràng là đã được tạo kiểu.
Nhìn thấy người đứng ngoài cửa, hắn lộ rõ vẻ ngẩn người, sau đó mới đặt điện thoại xuống.
Cảm nhận được ánh mắt đánh giá của Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia không tự nhiên mà chỉnh lại cổ áo.
"Lạ lắm sao? Đeo khẩu trang vào là được rồi."
"Không cần." Người đàn ông ngửa lòng bàn tay lên, giống như muốn dắt anh lên xe. Hà Tiểu Gia không để ý tới, tự mình bước lên ngồi vào trong.
"Lát nữa hãy đứng gần tôi một chút." Chử Khiếu Thần thu tay về.
"Bây giờ đã bắt đầu diễn rồi sao? Máy quay ở đâu?" Hà Tiểu Gia cẩn thận quan sát xung quanh.
Chử Khiếu Thần không để ý tới anh, hắn đưa cho anh một hộp trang sức. Hà Tiểu Gia đang soi gương chỉnh lại tóc tai, thấy vậy có hơi không hiểu ý.
Chử Khiếu Thần dùng ánh mắt ra hiệu bảo anh mở ra.
Bên trong là một bộ kẹp cà vạt và khuy măng sét hình bụi gai đen.
Hà Tiểu Gia có ấn tượng với bộ này, đây là một bộ đồ cổ mà Chử Khiếu Thần đấu giá được từ Christie's. Phần rỗng giữa bụi gai là hình một loài chim di trú màu trắng bạc tương ứng, hợp lại với nhau chính là bộ đôi đen trắng "Bụi gai và Chim nhỏ". Hà Tiểu Gia liếc nhìn một cái, quả nhiên con chim nhỏ đang lấp lánh ánh lửa trên bộ vest đen của Chử Khiếu Thần.
Phụ kiện đôi? Trong quy trình mà Trương Ân Nặc nói với anh đâu có mục này. Hà Tiểu Gia căn bản chẳng muốn làm mấy trò hoa mỹ này chút nào, cứ như thể họ chân tình thắm thiết lắm không bằng, suýt chút nữa làm anh lầm tưởng họ thật sự là một đôi vợ chồng yêu thương nhau biết bao.
Ngay cả việc bán thịt nướng anh cũng bỏ dở, từ bỏ cả hai trăm tệ tiền lương một ngày để đến đây diễn kịch cùng hắn còn chưa đủ sao?
Hà Tiểu Gia cầm hộp trang sức giằng co suốt dọc đường. Cho đến khi tới cửa rạp phim, Chử Khiếu Thần lại không cho người mở cửa xe.
"Trễ giờ rồi." Chử Khiếu Thần không vui gập ngón tay gõ gõ lên thành ghế gỗ.
Sắp quá thời gian đã hẹn với Trương Ân Nặc, anh chỉ đành lấy những phụ kiện lấp lánh này ra, vừa lầm bầm vừa đeo hết lên người.
Buổi công chiếu phim Thế Kỷ Trăm Năm được tổ chức tại một rạp chiếu phim nhỏ. Có rất nhiều nhân viên đang bận rộn trong hội trường, khán giả đã yên vị, đều là những người yêu phim lâu năm và những người hâm mộ may mắn được chọn, ngoài ra còn có rất nhiều máy quay ống kính dài.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Cùng với việc cánh cửa phòng chiếu phim mở ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía họ. Hà Tiểu Gia chạm nhẹ vào khẩu trang, xác nhận mình đã che chắn kỹ càng, sau đó bước đi phía sau hắn, cùng hắn gật đầu chào mọi người.
Suốt quãng đường, có người tìm đến bắt tay anh và gọi anh là "Chử phu nhân". Lúc đầu nghe thấy, Hà Tiểu Gia còn không biết là đang gọi mình, phải mất một lúc mới phản ứng lại rồi ngượng nghịu đáp lời một tiếng.
Vì người quá đông mà lối đi lại nhỏ hẹp, sau một hồi loạng choạng, anh khép nép nắm lấy khuỷu tay của Chử Khiếu Thần, đến khi định thần lại thì cảm thấy vô cùng xấu hổ. Ngay giây tiếp theo khi anh định rút tay ra, bàn tay Chử Khiếu Thần đã phủ lên nắm chặt lấy mu bàn tay anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!