Chương 31: (Vô Đề)

Chử Khiếu Thần đi ngang qua bãi bồi ven sông Lăng Độ.

Buổi tối, A Lượng đã báo cáo với hắn về tình hình gần đây của phu nhân, nhưng vẫn vô công rỗi nghề trở về. Chử Khiếu Thần nghĩ, có lẽ vì A Lượng ở bên cạnh họ quá lâu nên Hà Tiểu Gia mới không còn giữ kẽ với cậu ta nữa. Bình thường nếu là người khác đến, với tính tình ôn hòa của vợ hắn, hẳn là anh sẽ không nỡ lòng nào từ chối người ta ngay ngoài cửa.

Đêm mùa thu, gió từ sông Lăng Độ mang theo hơi lạnh dọc bờ sông thổi qua kẽ áo hắn, càng làm ánh đèn từ cửa tiệm nhỏ đối diện thêm phần ấm áp và rạng rỡ. Giống như mùa hè thuở nhỏ, hắn đứng trong khung cửa âm u lạnh lẽo của nhà cũ, còn vợ hắn lại đứng dưới cây chuông vàng rực rỡ nắng mai.

Anh vẫy tay gọi hắn: "Thiếu gia, lại đây đi."

Giấc mơ thành hiện thực.

Chử Khiếu Thần nhếch môi, sải bước đi về phía trước.

Ngay khi vừa định băng qua đường, một bóng người từ phía đối diện lao tới, đâm sầm vào lồng ngực Chử Khiếu Thần.

Cơ thể người đó rất mềm mại, cánh tay dán sát vào hắn, khiến lớp áo của Chử Khiếu Thần ấm lên.

Chử Khiếu Thần đỡ lấy anh.

Cảm nhận được người đàn ông này còn muốn đi tiếp về phía cửa tiệm đối diện, Hà Tiểu Gia vội vàng kéo sát lấy hắn, lôi tuột Chử Khiếu Thần vào bóng tối giữa khoảng hở của những chiếc xe hơi.

"Cậu đến đây làm gì!"

"Đó là bạn của anh sao, còn có cả thư ký Tôn nữa?" Chử Khiếu Thần đánh giá ba người ở đối diện cũng đang nhìn mình: "Đều là người quen cả, để tôi qua chào hỏi một tiếng."

Chử Khiếu Thần phớt lờ sự ngăn cản của anh, thậm chí còn muốn bước tới, Hà Tiểu Gia vội vàng ôm chặt lấy thân hình hắn: "Đừng làm loạn, đừng làm loạn mà!"

Anh gầm lên: "Không được đi!"

Khoảng trống nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một người đàn ông đứng. Hai người đứng đối mặt nhưng hơi nghiêng người, Hà Tiểu Gia vì chạy vội nên thở hồng hộc, ép chặt hắn lên cửa xe.

Vừa rồi anh còn cam đoan với luật sư Trần là mình đã hối cải, chân thành chia tay để bắt đầu cuộc sống tốt đẹp, kết quả người này lại đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc là muốn giở quẻ gì đây? Lần này anh thật sự có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội được rồi.

"Tiểu Gia, Tiểu Gia —" Tùng Tiếu ở đối diện gọi: "Anh không sao chứ?"

Phản ứng của Hà Tiểu Gia chậm mất nửa nhịp, nhưng người đàn ông kia đã định mở miệng đáp lời trước. Thấy thế, Hà Tiểu Gia vội vàng bịt chặt miệng hắn. Chữ "tôi" của Chử Khiếu Thần vừa mới phát ra được nửa âm tiết đã va ngay vào lòng bàn tay Hà Tiểu Gia.

"Không sao!" Anh lớn tiếng đáp lại.

Trong bóng tối, hai người dán sát vào nhau, Hà Tiểu Gia có thể cảm nhận được cơ bắp trên người đối phương. Tùng Tiếu lại nói thêm câu gì đó, Hà Tiểu Gia nghe không rõ, chỉ đáp lấy lệ một tiếng.

Hà Tiểu Gia vốn sợ lạnh nên đã sớm mặc áo nỉ bông, trên mũ áo có dây buộc dài thòng được thắt thành hai cái nút gọn gàng. Chử Khiếu Thần rũ mắt, đưa tay nghịch nghịch sợi dây. Hà Tiểu Gia túm lấy tay hắn ngay lập tức, ai cũng đừng hòng nhúc nhích.

Một lúc sau, phía bên kia đường đã yên tĩnh lại, Hà Tiểu Gia ló đầu ra nhìn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đầu ngón tay của người đàn ông gõ nhẹ lên mu bàn tay anh.

Lúc này anh mới hoàn hồn, vội vàng buông bàn tay đang bịt miệng Chử Khiếu Thần ra.

Lòng bàn tay bị hơi thở của hắn làm cho ẩm ướt, anh quẹt quẹt vào người mình.

Chử Khiếu Thần cúi đầu, nhướng mi nhìn anh.

Hai người mặt đối mặt một lát, Hà Tiểu Gia suy nghĩ rồi lại xắn tay áo lên, dùng mặt trong tay áo lau miệng cho Chử Khiếu Thần một cách lộn xộn.

Hà Tiểu Gia đi thẳng vào vấn đề: "Cậu đến đây làm gì?"

"Ăn cơm."

Khu vực này cũ kỹ đến mức sắp bị dỡ bỏ rồi, toàn là những món cơm gia đình rẻ tiền, Hà Tiểu Gia nghi ngờ hỏi: "Cậu đến đây ăn cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!