Mùa bão bắt đầu từ tối ngày 18, đình chỉ công tác và sản xuất đến tận 6 giờ sáng ngày 22. Vì giấc mơ kỳ lạ kia mà suốt hai ngày nay Hà Tiểu Gia luôn bị mất ngủ.
Đêm qua xem tivi đến hơn 3 giờ sáng anh mới nằm vật ra sofa mà ngủ, quên luôn cả việc thay đồ, đến tận chiều tối thức dậy thì Chử Khiếu Thần đã đi làm từ lâu, trên đường phố người người cũng bắt đầu qua lại vội vã.
Bác sĩ đến thay băng cho anh, anh hỏi: "Khi nào tôi có thể đi?"
Chuyện này bác sĩ không quyết định được, A Lượng sau khi nhận điện thoại từ ông chủ thì chuẩn bị thêm cho anh ba túi chườm đá, dặn anh đừng dùng sức quá nhiều.
Hà Tiểu Gia nghỉ ngơi ở Cẩm Thụy thêm một đêm, đến ngày hôm sau thì gọi taxi quay về quán ăn.
Trời quang mây tạnh, vạn vật hồi sinh, hôm qua công nhân vệ sinh đã dọn dẹp xong những cành cây bị gió bão thổi gãy, cả thành phố lại khôi phục vẻ rộn ràng chim hót hoa thơm.
Hà Tiểu Gia đứng trước cửa quán, vươn vai một cái rồi bắt đầu làm việc không ngừng nghỉ, nêm nồi nước lèo và gia vị cần thiết cho buổi tối.
Tiếng dầu nóng chiên vừng ớt lách tách át cả tiếng rung của điện thoại. Nhóm chat đồng nghiệp, bạn học vốn im lìm bấy lâu nay bỗng nhiên bùng nổ như pháo rang, chẳng mấy chốc đã nhảy lên 99+.
Tin nhắn của Tùng Tiếu nằm chễm chệ trên cùng, kèm theo hàng chục cái biểu tượng cảm xúc và vô số dấu chấm than không ngừng nhấp nháy.
[Anh thấy chưa! Giám đốc Chử thế mà lại kết hôn ngầm kìa!!]
Tính tình Trương Ân Nặc không tính là quá tệ, nhưng cái tên Chử Khiếu Thần này thật sự sắp làm cô tức điên rồi.
Mấy ngày trước vốn dĩ họ đang ở đảo Hong Kong đàm phán về việc phát hành ra nước ngoài cho bộ phim 《Thế Kỷ Trăm Năm》, Chử Khiếu Thần đang giữa chừng thì nhận một cuộc điện thoại, bỏ lại một đám sếp lớn và người phụ trách ngơ ngác để rồi cứ thế bỏ đi.
Phía phát hành Long Nguyên mà họ muốn hợp tác nhất vốn còn định bàn bạc về việc độc quyền cho mấy bộ phim điện ảnh sau này, thấy cảnh đó thì cho rằng giám đốc Chử coi thường nơi nhỏ bé của họ nên cũng phẩy tay áo bỏ đi, để lại một mình Trương Ân Nặc trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Cô phải tìm bao nhiêu mối quan hệ cũ, lại còn đặc biệt tham dự buổi từ thiện do vợ của phía đối tác tổ chức mới coi như tạ lỗi xong.
Tiền đấu giá mấy bức tranh chẳng mấy tác dụng còn chưa kịp tính sổ với Chử Khiếu Thần, thì cái tên này lại hứng lên làm chuyện khác, bão vừa tan đã muốn tổ chức tiệc, gửi thiệp mời cho tất cả những nhân vật có máu mặt ở Hải Thành.
Điên rồi sao? Một bữa tiệc lớn như vậy nói tổ chức là tổ chức ngay, coi đây là chơi đồ hàng chắc? Phương án ứng biến đã chuẩn bị xong chưa? Chử Khiếu Thần, chẳng phải anh là người ghét người khác làm xáo trộn kế hoạch của mình sao? Nếu không có bà cô này ở đây, anh tính làm thế nào!
Trương Ân Nặc vừa giận vừa cuống, vừa mắng vừa sải bước nhanh về phía sảnh tiệc. Cô vừa kết thúc một buổi chụp hình tạp chí, mái tóc đỏ rối bời còn dính cả bột kim tuyến và ruy băng màu.
Trương Ân Nặc lớn lên cùng họ, gia tộc của mấy người họ quấn quýt lấy nhau, tạo thành một cây đại thụ cao chọc trời.
Nếu nói giữa những người như họ có chân tình, thì cũng cảm thấy đó là sự sỉ nhục đối với tiền bạc và quyền lực, từ lâu đã không còn phân biệt rõ là vì lợi ích mà quen biết, hay quen biết là để phục vụ lợi ích.
Trương Ân Nặc không biết tại sao Chử Khiếu Thần đột nhiên gấp rút huy động một lượng lớn tiền mặt như vậy, nhưng cách nói chuyện và làm việc của họ từ lâu đã hình thành thói quen chỉ nói đến đó là dừng, Trương Ân Nặc cũng không hỏi nhiều.
Bao nhiêu năm qua, Chử Khiếu Thần chuyện gì cũng tự mình gánh vác, có lẽ vì quan hệ với ba hắn quá tệ, nên hắn luôn có một sự xa cách tự nhiên với tình thân và tình bạn.
Vì thế, khi người này nói với cô câu cảm ơn, Trương Ân Nặc suýt chút nữa đã nhảy dựng lên muốn nhét cái câu đen đủi đó ngược lại vào bụng hắn.
Trương Ân Nặc lắc đầu, quyết định không nghĩ thêm nữa. Chử Khiếu Thần hiện tại đã có chút hơi người xem như là do Hà Tiểu Gia chiều chuộng tốt, nếu không cứ theo cái đà trước đây của hắn, sớm muộn gì cũng trở thành một kẻ máu lạnh vô tình.
Cô tùy tiện kéo một người phục vụ, mượn tạm cái áo khoác trên người người đó khoác lên vai, vừa đi vừa cúi đầu, búi mái tóc rối bời lại, động tác vụng về cứ như thể cô có thù oán với nhà tạo mẫu tóc của mình vậy.
Nếu đã là anh Chử cần, Trương Ân Nặc cũng chỉ có thể tung ra hết những ngón nghề tâm đắc nhất. Cô nhẩm lại danh sách khách mời tối nay trong đầu, bao nhiêu năm đối phó với lũ cáo già này, nhất định phải khiến khách khứa thấy thoải mái như trở về nhà, như tắm trong gió xuân.
Bữa tiệc tối được tổ chức tại khách sạn Cẩm Thụy.
Năm đó khu đất này xung quanh toàn là bãi bồi và cảng cá, khi thủy triều rút chỉ thấy vỏ sò với cát trắng, nhưng ông nội của Chử Khiếu Thần vẫn khăng khăng đòi xây tòa nhà này.
Năm khách sạn Cẩm Thụy hoàn thành, nó là tòa kiến trúc cao nhất Hải Thành, từ đó bắt đầu mở ra bản đồ kinh doanh dọc ngang Liên Minh của nhà họ Chử.
Cửa sổ phòng của Chử Khiếu Thần đối diện thẳng với cảnh đêm Hải Thành. Sự phát triển thần tốc suốt mấy thập kỷ qua đã khiến thành phố ven biển này lột xác thành đô thị lớn thứ tám thế giới. Tháp đôi sừng sững như lưỡi dao rạch đôi bầu trời, tàu hơi nước chậm rãi trôi trên sông Lăng Độ, lớp kính phản chiếu ánh đèn neon lạnh lẽo từ hai bờ sông.
Trước khung cảnh hào nhoáng như vậy, mấy vị thư ký lại đang hối hả qua lại trước cửa sổ sát đất, tay ôm tài liệu, danh sách, đối chiếu thực đơn và chỗ ngồi của khách trong buổi tiệc tối nay, sắp xếp các cấp quản lý cao tầng tương ứng để tiếp đón, một khung cảnh bận rộn và căng thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!