"Tiểu Gia, đó là bạn của anh à?" Nguyễn Ngọc Trác nghe ra có người thứ ba, lịch sự tự giới thiệu: "Chào anh, tôi là..."
Lời còn chưa dứt, Chử Khiếu Thần đã tùy tiện đưa một ngón tay tới ngắt kết nối cuộc gọi.
Hà Tiểu Gia nhìn hắn một cái, vội vàng nhắn tin cho Nguyễn Ngọc Trác nói rằng mình có chút việc, lát nữa nói chuyện sau.
Chưa kịp nổi giận với hắn, Chử Khiếu Thần đã mở trình chiếu cuộc họp video, ánh đèn đỏ của camera lóe lên, trên màn hình lớn lập tức xuất hiện hình ảnh hắn và Hà Tiểu Gia đều đang mặc đồ ngủ.
"Cậu làm gì vậy?" Hà Tiểu Gia nén giọng kêu lên một tiếng, chạy nhảy lò cò một bước rưỡi đến chỗ camera không quay tới được.
Chử Khiếu Thần trái lại rất thản nhiên ngồi xuống, chào hỏi vài người cấp dưới trong màn hình trông có vẻ không phải là nhân viên văn phòng bình thường. Hà Tiểu Gia trốn ở một bên, chẳng dám lớn tiếng gọi hắn.
"Này! Này! Chử Khiếu Thần! Cậu làm cái gì thế!"
"Họ sẽ nhìn thấy tôi mất, cậu mau tắt đi!"
Hà Tiểu Gia vừa giận vừa cuống, sợ gây rắc rối gì đó cho Chử Khiếu Thần.
Năm đó Chử Khiếu Thần là bất đắc dĩ mới phải kết hôn với Hà Tiểu Gia, vốn dĩ là do anh đơn phương tình nguyện, ngay cả đám cưới cũng quạnh quẽ, số người biết chuyện không quá mười người. Hà Tiểu Gia hiểu rõ mối quan hệ này có thể bị cắt đứt bất cứ lúc nào, lúc nào Chử Khiếu Thần chán rồi, anh sẽ phải cuốn gói ra đi, cho nên đến cả ba mẹ anh cũng không dám báo.
Hồi mới kết hôn, thái độ của Chử Khiếu Thần đối với anh rất tệ, mỗi phút mỗi giây đều trưng ra vẻ mặt khó coi. Hà Tiểu Gia chẳng biết hắn đang làm gì, để xoa dịu quan hệ, Hà Tiểu Gia từng đến nơi họ họp để đưa cơm trưa, kết quả bị chặn ở dưới lầu suốt cả buổi chiều. Chử Khiếu Thần vì chuyện đó mà nổi lôi đình, nói rằng mình đang bàn chuyện làm ăn, anh không nên đến đây.
Sau đó Chử Khiếu Thần mới đặc biệt đưa A Lượng đến bên cạnh anh.
Hết lần này đến lần khác bị ngăn cấm khiến Hà Tiểu Gia hiểu ra, mình không xứng làm vợ của giám đốc Chử, để người khác biết cuộc hôn nhân nực cười của họ chỉ khiến Chử Khiếu Thần mất mặt. Từ đó về sau, Hà Tiểu Gia không bao giờ dám làm càn nữa, chỉ cần nơi nào có Chử Khiếu Thần xuất hiện, anh sẽ tự động tránh đi, giống như một con chim cút luôn sẵn sàng lẩn trốn.
Chử Khiếu Thần vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình.
"Lại đây."
Đây là lần đầu tiên Chử Khiếu Thần muốn giới thiệu anh với người khác.
Hà Tiểu Gia cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ rộng thùng thình của mình, vì phải đeo nẹp cố định nên anh đang mặc đồ của Chử Khiếu Thần. Anh căng thẳng vuốt lại mái tóc rối bời, ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh hắn.
"Đây là đoàn luật sư của Viễn Xướng, chuyện tai nạn xe anh đừng lộ diện, cứ giao cho họ xử lý."
Tờ giấy ủy quyền nằm ngay cạnh tay Chử Khiếu Thần, hắn cầm lấy rồi ngồi sát lại gần Hà Tiểu Gia, ngồi đến mức camera nhận diện thấy nhân dạng di chuyển thì tự động chuyển hướng qua, đóng khung hai người vào chính giữa.
Giọng của Chử Khiếu Thần ôn hòa: "Ký cái này đi."
Những luật sư khác trong màn hình đều chăm chú nhìn họ, cảm giác cứ như có gai đâm sau lưng, nhưng khi cầm bút, Hà Tiểu Gia lại có chút thẫn thờ.
Anh vốn tưởng rằng Chử Khiếu Thần sẽ giới thiệu mình là ai, chồng cũ, bạn bè, anh trai, người bạn thanh mai trúc mã, hay là bạn học đều được, ít nhất cũng phải giới thiệu một tiếng để Hà Tiểu Gia biết hiện tại họ đang ở trong mối quan hệ gì.
Nhưng Chử Khiếu Thần chẳng nói gì cả.
Cánh tay người đàn ông chống ngay sau lưng anh, giữa điểm tựa của ghế và cột sống của anh. Hà Tiểu Gia khép nép ưỡn thẳng lưng, không dựa vào hắn.
Tư thế này có hơi ám muội, không danh không phận, giống như một cậu chàng có tình cảm sương gió với Chử Khiếu Thần, gây rắc rối rồi cầu xin hắn đến giúp giải quyết vậy.
Chử Khiếu Thần lại chạm vào mu bàn tay anh, hỏi: "Sao không ký?"
Hà Tiểu Gia không nói gì thêm, chỉ mím môi rồi ký tên mình xuống.
Đoàn luật sư của Viễn Xướng nổi danh khắp thành phố, Hà Tiểu Gia đang lo không biết tìm hỗ trợ pháp lý ở đâu. Anh vốn không muốn đồng ý để Chử Khiếu Thần can thiệp, nhưng vì chuyện này liên lụy đến Nguyễn Ngọc Trác, Hà Tiểu Gia lại nôn nóng muốn giải quyết xong xuôi, cuối cùng anh vẫn gật đầu.
Lúc đó Nguyễn Ngọc Trác đỗ xe ở một con đường nhỏ mới hoàn thiện, cộng thêm bão bùng nên nhân chứng qua lại không nhiều. Hà Tiểu Gia sau khi hôn mê thì không biết diễn biến tiếp theo thế nào, cứ gặng hỏi mãi. Chử Khiếu Thần nói với anh rằng, đối phương đã gây tai nạn rồi bỏ trốn, vẫn chưa tìm thấy.
"Không có camera sao?" Hà Tiểu Gia hỏi: "Chẳng phải nói là Liên Minh Á châu đang triển khai phủ sóng thông tin toàn diện sao, chỗ đó mà lại không có camera?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!