Bây giờ nghĩ lại, một Chử Khiếu Thần non nớt như thế đã là chuyện của bảy năm trước. Bảy năm đã thay đổi họ rất nhiều, Hà Tiểu Gia vẫn bình thường như vậy, còn Chử Khiếu Thần cũng rất hiếm khi gọi anh là "anh" nữa.
Đã hơn mười hai giờ đêm, Hà Tiểu Gia vẫn trằn trọc khó ngủ, đầu anh vẫn còn hơi đau, cái đau khiến anh bồn chồn không yên.
Chử Khiếu Thần nằm ngửa, Hà Tiểu Gia nằm nghiêng bên trái, chỉ cần liếc mắt là anh có thể nhìn thấy hàng chân mày sắc nét của người đàn ông.
Nằm bên cạnh Chử Khiếu Thần, trong lòng Hà Tiểu Gia như có hai thiên thần nhỏ đang đánh nhau. Một thiên thần nói với anh rằng, hình như Chử Khiếu Thần cũng không tệ đến thế đâu, hắn có thể tìm thấy anh nhanh như vậy, lại còn vì anh mà bị thương nữa cơ mà! Thiên thần kia lại phản bác, dù trên đường có là một người lạ thì người bình thường cũng sẽ cứu thôi! Có gì to tát đâu, hắn vẫn rất tồi tệ.
Chử Khiếu Thần vẫn nhắm mắt, đột ngột hỏi: "Nhìn cái gì."
Hà Tiểu Gia bị bắt quả tang, kinh ngạc đáp: "Sao cậu biết?"
"Hơi thở."
Đếm lông mi đến chán rồi, Hà Tiểu Gia cũng nằm ngửa ra.
"Nếu cậu thấy phiền thì có thể đuổi tôi đi, chỉ là tự tôi không đi được thôi."
Chử Khiếu Thần vẫn nhắm mắt: "Bác sĩ nói anh bị chấn động não nhẹ, buổi tối không thể thiếu người bên cạnh chăm sóc."
"Đầu tôi có bị đập vào đâu không?"
"Không có vấn đề gì lớn." Chử Khiếu Thần mở mắt ra: "Lúc anh ngủ đã được đưa đi chụp X quang rồi."
"Ồ..." Hà Tiểu Gia ngượng ngùng né tránh ánh mắt hắn: "Cảm ơn cậu đã cứu tôi."
"Không có gì."
Bên ngoài gió mưa vẫn hoành hành dữ dội, cửa kính bị vỗ vào kêu bần bật, nhưng trong phòng lại yên tĩnh đến lạ kỳ.
"Sắp mưa lớn rồi. Tôi không thích trời mưa." Chử Khiếu Thần nói.
Bình thường khi trời mưa áp suất thấp, tâm trạng Chử Khiếu Thần tệ đi, Hà Tiểu Gia chủ động hiến thân, giày vò nhau cả đêm cũng là chuyện thường tình. Nhưng bây giờ cả hai đều là thương binh, hai người cộng lại không gom nổi một đôi tay lành lặn, tâm trí đâu mà làm chuyện đó nữa.
Hòa cùng tiếng gió mưa, Hà Tiểu Gia bắt đầu trò chuyện phiếm với hắn.
"Bình thường cậu toàn ngủ ở đây à?"
"Thỉnh thoảng, phần lớn thời gian ngủ ở công ty." Nghĩ một lát, Chử Khiếu Thần bổ sung thêm: "Trong văn phòng của tôi có một cái giường xếp nhỏ."
"Dùng tốt không? Tôi cũng muốn mua một cái, cái ở tiệm của tôi kêu to quá."
"Cũng tạm, nhưng tôi không ngủ lâu." Chử Khiếu Thần gật đầu: "Vẫn là cái anh mua đấy, cái từ hồi lên cấp ba ấy, dùng vẫn ổn."
Hà Tiểu Gia không nhớ nổi mình đã mua cái gì, anh mua cho Chử Khiếu Thần quá nhiều đồ rồi. Hồi học trường Liên Minh, đến cả quần áo mặc hàng ngày của Chử Khiếu Thần cũng là do Hà Tiểu Gia mua. Nhưng sau đó hắn về Viễn Xướng, những bộ quần áo Hà Tiểu Gia mua có hơi không xứng tầm, nên anh chỉ có thể mua cho hắn những thứ kiểu như ga trải giường, vỏ gối.
Cánh tay Hà Tiểu Gia hơi ngứa, anh khó khăn lách một ngón tay vào trong nẹp cố định để gãi gãi: "À, đúng rồi, tiền viện phí là cậu trả à?"
"Hóa đơn đây." Chử Khiếu Thần trở mình, lấy từ ngăn kéo ra một xấp biên lai đặt trước mặt Hà Tiểu Gia.
Vốn định vung tay nói một câu "Đợi tôi có tiền sẽ trả lại cho cậu", kết quả vừa nhìn thấy cái giá, Hà Tiểu Gia lại lặng lẽ ngậm miệng lại.
"... Cậu có lấy biên lai không? Những loại thuốc này phải có biên lai chứ."
Chử Khiếu Thần lại ngoan ngoãn đặt hai tay lên chăn, nhắm mắt nghỉ ngơi: "Lấy những thứ đó làm gì."
"Gây tai nạn rồi bỏ chạy!" Hà Tiểu Gia căm phẫn cáo buộc: "Là tôi bị đâm mà! Tôi phải giữ lại bằng chứng!"
Giọng anh trầm xuống, gần như hòa vào tiếng mưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!