Hà Tiểu Gia hoàn toàn không thể đi đâu được nữa.
Hơn bốn giờ chiều, anh vừa mới khó khăn dùng tay trái húp xong một bát cháo dinh dưỡng thì Hải Thành bắt đầu đổ mưa.
Chử Khiếu Thần họp ở phòng khách, để Hà Tiểu Gia nghỉ ngơi một mình trong phòng. Hà Tiểu Gia gọi điện cho ba mẹ, báo rằng mình đang ở nơi an toàn.
Sau đó cũng chẳng có việc nhà nào để làm, không có chó để đùa giỡn, anh đành nằm không buồn chán bật tivi.
Nữ phát thanh viên đài tin tức với giọng điệu bình thản thông báo bão đã đổ bộ vào vùng duyên hải Á Liên Minh vào chiều nay, mưa lớn và gió giật sẽ dần ảnh hưởng đến thành phố vào đêm nay.
Sắc trời ngoài cửa sổ đã sầm tối từ sớm, giống như một mặt biển xám xịt mênh mông. Những chiếc lá bên lề đường bị gió giật tung, phát ra những tiếng xào xạt nhỏ bé.
Hà Tiểu Gia quấn chăn chặt hơn một chút.
Thật ra cả hai người họ đều không thích ngày mưa. Những mùa bão những năm trước, anh đều sẽ ngủ cùng Chử Khiếu Thần.
Bởi vì Chử Thanh qua đời vào đúng mùa bão.
Ngày cúng đầu thất năm đó, nhà họ Chử mời nhà sư về làm pháp sự trấn linh, Hoàng Văn Khải khóc đến mức đứng không vững, Chử Khiếu Thần phải đứng ra làm chủ tang. Bên ngoài sấm chớp đùng đùng, gió thổi tắt từng ngọn nến trắng dẫn đường, khiến cả linh đường bất an.
Bị gián đoạn vài lần như thế, bắt đầu có người xì xào bàn tán. Bởi vì theo truyền thuyết, nếu nến dẫn đường đêm đầu thất bị tắt, vong hồn sẽ không tìm được đường về nhà, cứ thế lang thang vất vưởng nơi trần thế, biến thành cô hồn dã quỷ.
Cuối cùng, Chử Khiếu Thần quỳ trước bài vị của mẹ, vươn hai cánh tay ra, che chắn cho bà trước cơn gió ác mưa tà.
Kể từ đó, Chử Khiếu Thần cực kỳ căm ghét những ngày bão.
Hà Tiểu Gia thở dài, xé một gói đồ ăn vặt giòn rụm mà A Lượng mua cho, chuyển sang kênh giải trí nhẹ nhàng.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Đến giờ sắp đi ngủ, Hà Tiểu Gia biết Chử Khiếu Thần không dám ngủ một mình, nhưng lại không biết liệu hắn có bằng lòng ngủ cùng mình nữa hay không... cái giường này thật thoải mái, vừa mềm mại lại vừa có độ nâng đỡ, cảm giác ngủ y hệt như cái nệm trước đây của anh. Hà Tiểu Gia đã nảy sinh tình cảm sâu đậm với nó, thật sự không muốn ra ghế sofa nằm chút nào.
Chử Khiếu Thần bây giờ ngày càng ít nói, mặt cũng ngày càng thối, cứ như người băng vậy. Trước đây anh còn có thể nhìn ra tên này đang vui hay đang bình thường, phiền muộn hay bất an, nhưng hai năm nay anh càng lúc càng không nhìn thấu nổi, đành phải quy chụp mọi biểu cảm của hắn vào hai trạng thái vô cảm và tức giận.
Hà Tiểu Gia hạ quyết tâm không nghĩ ngợi lung tung nữa, vệ sinh cá nhân xong liền dứt khoát nằm trên giường giả chết.
Anh nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài một lát, hình như đã im lặng khá lâu, đoán chừng là họp xong rồi.
Đã hơn mười một giờ, sớm đã đến giờ nghỉ ngơi theo đồng hồ sinh học của Chử Khiếu Thần. Trong lòng Hà Tiểu Gia bồn chồn, không biết tên kia đã đi rồi hay là không muốn vào đây.
Anh thử gọi một tiếng: "... Này."
Chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng bước chân người đi lại mỗi lúc một gần. Hà Tiểu Gia lập tức nhắm mắt lại, giả vờ như mình đang nói mớ.
Ánh đèn trước mắt tối sầm lại, có người đi vào đứng ngay đầu giường anh.
Hà Tiểu Gia nắm chặt tay, đến nhãn cầu cũng không dám chuyển động lung tung. Người đàn ông đứng đó một lát, Hà Tiểu Gia nghe thấy tiếng kéo bàn ghế nhỏ. Anh kiên nhẫn đợi thêm một lúc rồi mở hé mắt ra nhìn.
Chử Khiếu Thần đang ngồi bên bàn làm việc, áo ngủ cởi ra một nửa, lộ ra một bên vai. Hà Tiểu Gia mở to mắt.
Cánh tay của Chử Khiếu Thần quấn từng vòng băng trắng xóa.
Hắn vậy mà đã bị thương khi cứu anh!
Khoảnh khắc lớp băng gạc được tháo ra, trong không khí phảng phất mùi máu tanh nhàn nhạt —— những vết thương chi chít nhìn mà phát khiếp. Vết thương dài nhất uốn lượn theo cổ tay hắn, dài tới mười mấy phân, đến tận bây giờ máu vẫn chưa đông lại, vẫn đang rỉ ra từng giọt.
Đây không phải lần đầu Chử Khiếu Thần bị thương, nhưng là lần đầu tiên Hà Tiểu Gia không hề phát hiện ra. Thế nhưng bàn tay bôi thuốc của Chử Khiếu Thần lại vững vàng và bình thản đến thế, dường như chính hắn cũng không cảm thấy đau đớn vậy.
Hà Tiểu Gia hận không thể lập tức tống Chử Khiếu Thần vào bệnh viện để chất vấn bọn họ sao có thể làm thế, sao có thể không bắt hắn nhập viện, sao không khâu lại cho hắn, sao lại đối xử với một bệnh nhân sơ sài như vậy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!