Chương 24: (Vô Đề)

"Ngọc Trác, chúng ta..."

Lời đồng ý còn chưa kịp thốt ra, bỗng có một ánh đèn pha lóe lên cực mạnh!

Hai mắt Hà Tiểu Gia co rụt lại: "Xe kìa!"

Nguyễn Ngọc Trác nhận ra điều bất thường, lập tức bẻ lái, nhấn mạnh chân ga nhưng đã quá muộn! Cỗ máy gang thép như một con quái vật đứt xích, lao thẳng từ làn đường đối diện sang!

Ánh đèn xe chói lòa làm mắt người ta trắng xóa. Hà Tiểu Gia chưa kịp phản ứng thì trán đã đập mạnh vào một lồng ngực ấm áp, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Ngọc Trác vậy mà đã giật phăng dây an toàn để nhào tới chắn trước mặt anh!

Giây tiếp theo, tiếng kim loại gãy vụn và tiếng túi khí nổ tung vang lên chát chúa. Chiếc xe đen mất lái đâm sầm vào nắp ca pô, hất văng thân xe nằm ngang rồi đẩy tuột vào dải phân cách xanh!

Mọi thứ trong xe nào là điện thoại, chìa khóa, tượng thiên nga trang trí, cái ô ở ghế sau... đều bị hất tung lên. Kính cửa sổ bên hông vỡ tan tành bay tứ tung. Trán Hà Tiểu Gia đập vào ngực chàng trai, hóa giải phần lớn lực va chạm, nhưng cú tông dữ dội vẫn khiến tai anh ù đi không dứt.

Sau một cú lùi mạnh, bụi rậm đã chặn đứng quán tính của chiếc xe đen, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng. Khói trắng từ túi khí tỏa ra mù mịt khắp khoang xe, Hà Tiểu Gia th* d*c vì bàng hoàng, còn Nguyễn Ngọc Trác đã lịm đi, đổ gục trên người anh.

"Ngọc Trác, cậu có sao không?!"

Thứ gì đó nóng hổi nhỏ xuống mặt anh. Anh đưa tay quẹt một cái.

Là mưa sao? Cơn bão cuối cùng đã đổ bộ rồi sao?

Vẫn nhỏ xuống, một giọt, hai giọt.

Chất lỏng chảy xuống từ gò má của Nguyễn Ngọc Trác, nhỏ trên mặt Hà Tiểu Gia.

Là máu.

Là máu của Nguyễn Ngọc Trác.

Máu đã nhuộm đỏ bả vai cậu, thấm đẫm trước ngực thành một mảng lớn.

Nguyễn Ngọc Trác đã bị thương thay cho anh.

Phải làm sao đây... Cậu ấy đang chảy máu! Cậu ấy đang chảy máu không ngừng!

Nỗi sợ hãi cực độ ập đến bóp nghẹt cổ họng, giọng Hà Tiểu Gia run rẩy: "Cậu... cậu thế nào rồi..."

Phía trái xe bị biến dạng nghiêm trọng, chân của Nguyễn Ngọc Trác bị kẹt cứng giữa lớp sắt vụn và cần số. Hà Tiểu Gia gào thét gọi tên Nguyễn Ngọc Trác, nhưng đối phương đã mất đi ý thức, chỉ còn lại những tiếng r*n r* yếu ớt vì đau đớn.

Hà Tiểu Gia dốc sức bình tĩnh, anh giật mạnh tay nắm cửa định ra ngoài cầu cứu, nhưng cửa xe đã bị những bụi rậm dày đặc kẹt chặt, không thể nhúc nhích.

Càng muốn bình tĩnh lại càng không thể, Hà Tiểu Gia phát điên đi tìm điện thoại, nhưng nó đã bị văng đi đâu mất từ lâu.

"Ngọc Trác! Tỉnh lại đi, đừng ngủ, Nguyễn Ngọc Trác!"

Không có lời hồi đáp. Chỉ có tiếng túi khí xì hơi xì xì vang vọng trong khoang xe kín mít.

Bên ngoài, tiếng gió rít lên như quỷ khóc. Bão sắp đến, cả con đường vắng vẻ đến rợn người. Anh liều mạng lay kéo cửa xe, sự hoảng loạn tột độ khiến hơi thở anh dồn dập, đầu ngón tay tê dại. Anh đã không còn điều khiển nổi cơ thể mình nữa, cánh tay bị quai túi xách văng lên siết chặt một vòng, giờ đây đau đớn khôn cùng, gần như không nhấc lên nổi.

Anh tuyệt vọng đập vào cửa kính, nhưng việc thở quá dốc khiến các ngón tay co quắp lại, mắt tối sầm.

"Cứu... cứu mạng... cứu mạng..."

Ngay lúc đó, một tiếng rầm vang lên, một bóng người nhảy vọt lên nắp ca pô!

Người đó áp sát vào kẽ nứt của cửa sổ nhìn vào trong, rồi dùng nắm đấm nện từng cú vào kính chắn gió phía trước.

Trong tầm nhìn mờ ảo, người tới đang hét lên điều gì đó. Hà Tiểu Gia đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, nhưng âm điệu đã biến đổi, khác hẳn với trong ký ức của anh, khiến anh suýt nữa tưởng mình nghe nhầm. Khoảnh khắc đó, sợi dây thần kinh căng thẳng bỗng dưng chùng xuống, nỗi sợ, sự căng thẳng và hối hả đều biến thành một niềm tin bản năng trong tích tắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!