Khi trời vừa hửng sáng, Hà Tiểu Gia đã đi rồi. Lúc đi mắt anh vẫn còn rất đỏ, giống như chú thỏ mà họ từng nuôi ngắn ngủi hồi nhỏ.
Chử Khiếu Thần nghe thấy tiếng anh mở cửa, lập tức đứng bật dậy khỏi bàn làm việc. Nhưng sau khi mở cửa phòng ra, hắn lại luống cuống không dám tiến lên phía trước, chỉ đứng lặng dưới khung cửa phòng làm việc.
Đêm qua Hà Tiểu Gia nằm ngủ trên ghế sofa, Chử Khiếu Thần đã mang một ly nước ấm đặt bên cạnh anh.
Bây giờ ly nước đã trống không.
Anh đã uống nó. Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Lúc trước thấy chân của Doris có chút vấn đề, tôi có quen một bác sĩ thú y rất giỏi."
"Bây giờ nó tên là Tiểu Bạch." Cằm Hà Tiểu Gia vùi sâu trong cổ áo khoác, giọng nói nghẹn lại.
Chử Khiếu Thần khựng lại một chút: "Được, Tiểu Bạch."
Hắn cố gắng giữ giọng nói ôn hòa nhất có thể, hy vọng vợ của mình đừng lại gào thét với hắn, cũng đừng ném đồ đạc vào người hắn nữa.
Từ nhỏ, mẹ hắn và Hoàng Văn Khải đã cãi nhau rất nhiều lần, cãi đến mức cả ba tầng lầu cứ như đang có chiến tranh. Sau này cứ nghe thấy ai xung đột là người hắn lại lạnh toát, muốn làm điều gì đó để ngăn lại; lớn lên thì đỡ hơn một chút, nhưng chỉ có với Hà Tiểu Gia là hắn không chịu đựng nổi.
"Lúc trước thấy chân Tiểu Bạch bị thương, tôi có quen một bác sĩ thú y rất giỏi."
Hà Tiểu Gia quay người lại, nhìn hắn một cái.
"Cảm ơn cậu. Chử Khiếu Thần, làm phiền cậu phải bận tâm chút chuyện nhỏ này."
Trong lòng Chử Khiếu Thần thấy rất vui. Vị bác sĩ kia vừa mới trở về Hải Thành là hắn đã lập tức liên lạc ngay, còn đặt làm riêng một số dụng cụ phẫu thuật mà Doris —— không, là Tiểu Bạch, là thứ Tiểu Bạch có thể sẽ cần dùng đến, sử dụng vật liệu mới nhất do Viện y học đại học Hải Khoa nghiên cứu, nhưng hắn không muốn anh cảm thấy quá áp lực.
Vốn dĩ đó là một con chó bệnh mà Hà Tiểu Gia bị người ta lừa mới mua về, bản thân nó không sống được lâu, anh đã phải vất vả lắm mới nuôi sống được nó.
"Chỉ là tiện tay thôi." Hắn trả lời như vậy.
Sau đó Chử Khiếu Thần ân cần hỏi: "Nếu không muốn ở nhà, tôi có thể đưa anh đến Cẩm Thụy."
Cẩm Thụy là khách sạn tốt nhất của nhà họ Chử. Hà Tiểu Gia không nói lời từ chối, Chử Khiếu Thần xoay người đi lấy chìa khóa xe.
"Chúng ta đi thôi." Hắn bước ra khỏi khung cửa.
"Chử Khiếu Thần, tôi rất mệt, cậu có thể đứng ở đây, đừng cử động được không? Giống như trò chơi lúc trước vậy, cậu đứng tại chỗ đếm đến ba mươi."
Hắn dừng chân. Bởi vì nghe giọng nói, hình như Hà Tiểu Gia lại sắp khóc.
Làm ơn, làm ơn, ngàn vạn lần đừng khóc.
Chử Khiếu Thần rất nghe lời đứng yên tại chỗ, chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Trước đây nếu Hà Tiểu Gia đi ra ngoài mua đồ, anh sẽ bảo Chử Khiếu Thần đứng đợi như thế. Chử Khiếu Thần thầm gọi đó là quá trình tích lũy năng lượng, một kiểu chờ đợi tất yếu trong trò chơi để giành chiến thắng. Bất kể hắn đếm nhanh hay chậm, đợi hắn đếm xong, Hà Tiểu Gia luôn luôn quay trở lại.
Chỉ có duy nhất một lần ngoại lệ —— nhưng không sao, cuối cùng hắn vẫn bắt được anh rồi, anh của hắn sẽ chẳng đi đâu được cả.
Nếu tâm trạng Hà Tiểu Gia bình tĩnh lại, có lẽ họ có thể nói chuyện tử tế.
Hắn lặng lẽ đếm một, hai, ba...
Sau đó, tiếng cửa đóng lại vang lên.
Chắc là đêm qua mệt quá rồi nên không còn sức để mang mình theo nữa. Chử Khiếu Thần đứng yên tại chỗ, kéo dài khoảng cách giữa các nhịp đếm vô tận, nhưng cuối cùng vẫn đếm đến hai mươi chín.
Đèn hành lang tắt ngấm, chỉ còn lại cái bóng một mình của hắn.
Phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ, tạp chí và báo chí được xếp ngay ngắn ở vị trí cũ, tấm thẻ ngân hàng bị đè ở trên cùng vô cùng nổi bật. Mọi thứ đều trở lại dáng vẻ như trước khi Hà Tiểu Gia quay về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!