Chương 21: (Vô Đề)

Đứng bên cạnh nồi đất đang sôi sùng sục, Hà Tiểu Gia vừa than vãn với Tùng Tiếu về trải nghiệm tồi tệ khi bị buộc phải ở chung phòng với chồng cũ tối qua, vừa dùng lực đấm mấy phát xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Đấm đến mức mu bàn tay hơi sưng đỏ lên anh mới thấy hả giận đôi chút.

Một lát sau, anh ném cái khay nhỏ lên tủ đầu giường của Chử Khiếu Thần. Nào là thịt bò xào, đồ tráng miệng hay canh gà xé ư? Mơ đi! Chỉ có cháo trắng thôi!

Chử Khiếu Thần đã dậy rồi, hắn đang tựa vào đầu giường làm việc.

Vài giọt cháo nóng hổi dính vào tập tài liệu của hắn, Hà Tiểu Gia liếc nhìn một cái, cũng chẳng buồn đưa giấy cho hắn lau.

"Bao giờ thì đi mua thức ăn?" Chử Khiếu Thần đặt tập tài liệu sang một bên.

Vẫn còn muốn sai bảo anh nữa cơ đấy!

"Ăn được thì ăn, không ăn thì tự gọi đồ về mà ăn!"

"Tôi có bảo là không ăn đâu, anh lại nổi cáu cái gì thế?"

Chử Khiếu Thần nghiêng người nắm lấy tay anh, kéo về phía mình: "Mắt bị làm sao vậy?"

Hà Tiểu Gia không giằng ra được, ngã nhào xuống giường. Chử Khiếu Thần giữ chặt cổ tay anh để tìm mặt anh, nhưng Hà Tiểu Gia vặn vẹo cổ, nhất quyết không thèm nhìn hắn.

Vào giây phút đã quyết định dứt áo ra đi này, anh cũng muốn học theo Tùng Tiếu mà chửi một câu: "Mẹ kiếp, cái thứ giả tạo."

Mắt sưng thế này mà không thấy sao? Là vì nằm mơ thấy hắn khốn nạn đến mức nào, không xứng đáng đến mức nào nên mới khóc sưng cả mắt đấy! Hà Tiểu Gia căm ghét bản thân mình vì sao lúc trước viết tâm thư cho Chử Khiếu Thần thì văn chương lai láng thế, mà giờ muốn mắng người lại chẳng thốt ra được câu nào ra hồn, cứ quanh đi quẩn lại mấy câu cũ rích.

"Nhìn thấy thứ không sạch sẽ nên bị lẹo mắt đấy!"

Nói xong, Hà Tiểu Gia không thèm nhìn hắn lấy một cái, quay người đi thẳng ra ngoài.

Nào chỉ là nổi cáu, Hà Tiểu Gia sắp tức chết rồi!

Chỉ vì cái sự lương thiện chết tiệt của mình, không đành lòng để bao nhiêu người ở Viễn Xướng mất đi một vị sếp tốt được ca tụng, mà anh đã lỡ mất chuyến xe cuối cùng về trấn Trường Khê trước khi bão đổ bộ!

Thị trấn Trường Khê nằm ở giáp ranh giữa Hải Thành và tỉnh lân cận, phải đi tàu cao tốc rồi chuyển sang xe khách, sau đó đi taxi thêm hơn hai mươi phút nữa. Giờ vé xe khách đã bán hết sạch, Hà Tiểu Gia cũng không muốn ba mẹ già cả rồi còn phải lặn lội ra tận thị trấn đón mình. Anh cứ liên tục lướt các bài đăng về vé xe, hy vọng tìm được cách nào đó để về nhà trước khi bão đến.

Sau một hồi thở ngắn than dài, Hà Tiểu Gia gọi điện cho mẹ, bảo là không về nữa, anh sẽ tìm một khách sạn rẻ tiền nào đó để ở tạm.

Cắn răng nâng mức giá dự kiến từ hai trăm lên hai trăm năm mươi tệ, Hà Tiểu Gia gian nan tìm kiếm một nơi dung thân tại cái thành phố có GDP bình quân đầu người đứng đầu toàn liên minh này.

Anh đang lướt xuống mấy căn homestay bị đánh giá thấp thì màn hình điện thoại bị che mất.

Là một cái bát sứ còn dính chút cháo.

Chử Khiếu Thần đưa tay ra, lại đẩy cái bát về phía anh một chút.

"Ăn hết rồi."

Hà Tiểu Gia bực mình gạt cổ tay hắn ra: "Trong nồi còn đấy, tự đi mà múc."

Một lát sau, từ phía phòng ăn phát ra tiếng thìa sứ cạo vào đáy nồi sột soạt.

Xem một hồi, căn phòng nhỏ giá 249 tệ sau khi dùng mã giảm giá là rẻ nhất rồi. Hà Tiểu Gia lập tức chọn mục tiêu, sau đó hỏi chủ nhà xem nếu ở một tuần thì có được giảm giá thêm không.

Lúc này Chử Khiếu Thần lại đi tới đẩy đẩy vai anh.

"Quần áo của tôi đâu?"

"Cậu định đi làm à?" Mắt Hà Tiểu Gia sáng lên.

Chử Khiếu Thần lắc đầu, hắn c** đ* ngủ ra thay bằng áo sơ mi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!