Trong suốt mười năm chung sống giữa Hà Tiểu Gia và Chử Khiếu Thần, Chử Khiếu Thần chỉ bị cảm lạnh đúng một lần.
Đó là lúc họ vừa tốt nghiệp lớp chín, đầu gối của ba anh gặp vấn đề nên phải làm phẫu thuật lớn rồi về quê nghỉ ngơi. Hà Tiểu Gia cũng xin trường cho nghỉ mười lăm ngày để cùng Hồ Bảo Cầm chăm sóc ba.
Nửa đêm, quản gia gọi điện cho Hà Tiểu Gia, nói rằng hắn cãi nhau với ba, dầm mưa rất lâu mà lại không chịu đi bệnh viện.
"Ông chủ về rồi sao?" Hà Tiểu Gia thầm nghĩ hỏng rồi. Bệnh tình của Chử Thanh ngày càng nặng, ông chủ vốn tình thâm nghĩa trọng với bà nên ngày ngày túc trực bên giường bệnh. Vậy mà Chử Khiếu Thần vẫn không để người ta yên lòng, chẳng chịu cho ba hắn sắc mặt tốt.
Anh ngày nào cũng đau đầu vì cặp ba con hay hờn dỗi này. Hà Tiểu Gia không hiểu nổi, giữa ba và con trai thì có thể có mâu thuẫn lớn đến mức nào chứ? Sao lúc nào cũng làm như sắp đánh nhau đến nơi, hở một chút là đòi dùng gia pháp... Nói cho cùng cũng là người thân máu mủ ruột rà, thời kỳ nổi loạn của hắn xem ra cũng quá nổi loạn rồi.
Khi đó Hà Tiểu Gia chín chắn hơn Chử Khiếu Thần nhiều, anh đã mười bảy tuổi, còn Chử Khiếu Thần mới mười lăm.
Từng có người mắng rằng Hà Tiểu Gia chỉ là kẻ chó cậy gần nhà, dựa vào việc ở bên cạnh Chử Khiếu Thần lâu ngày mà lên mặt. Điều này cũng chẳng sai, vì Hà Tiểu Gia sẽ trực tiếp gọi thẳng vào di động của Chử Khiếu Thần, đanh mặt lại chất vấn hắn: "Tại sao không đi bệnh viện?"
"Không sao." Giọng Chử Khiếu Thần vẫn còn hơi khàn đặc vì bệnh, tiếng bàn phím vẫn gõ lạch cạch.
Trong điện thoại phát ra tiếng gầm rú và nổ tung của hạm đội vũ trụ, pháo chính đã nạp đầy năng lượng, đang chờ lệnh.
Hà Tiểu Gia lập tức chuyển sang gọi video.
Trên màn hình, hắn lộ ra hai con mắt với quầng thâm đen xì.
"Làm gì thế?"
Sau đó hắn đặt điện thoại nằm ngửa trên bàn. Màn hình quay từ dưới lên, gương mặt góc cạnh của thiếu niên dù có bị biến dạng đôi chút thì vẫn dư sức đi chụp ảnh bìa tạp chí.
Pháo chính khai hỏa——
"Tuần trước tôi thấy cậu đánh Star Trek đến khu vực hạm đội thứ bảy, Civilization 2 cũng mới khai phá đến lục địa thứ ba. Nếu tôi về mà thấy cậu tiến triển thêm dù chỉ một chút, dù chỉ là thêm một thành phố thôi, tôi cũng sẽ không làm mứt dâu cho cậu ăn đâu!"
"Cũng không muốn ăn lắm." Hắn nói vài câu tiếng Anh với đồng đội rồi tháo tai nghe chơi game xuống.
Lại một trận trời đất quay cuồng, màn hình phía Hà Tiểu Gia tối sầm lại. Anh bị Chử Khiếu Thần nhét vào túi áo trước ngực.
Hà Tiểu Gia nghe thấy tiếng hắn đánh răng, rửa mặt, đi vệ sinh, rồi sau đó là tiếng lật chăn.
Chử Khiếu Thần lại lôi anh ra đặt nằm bên cạnh gối, dựng điện thoại lên. Hà Tiểu Gia nhìn chằm chằm hắn uống hết thuốc, sau đó giả vờ nghiêm nghị không nói lời nào.
Trong khung hình, Chử Khiếu Thần chậm rãi chớp mắt.
Trên sống mũi vẫn còn vương những giọt nước, Chử Khiếu Thần trông càng xinh đẹp hơn, chỉ có điều hai gò má hắn đỏ rực như những quả dâu tây nhập khẩu, nửa cái cằm rụt vào trong chăn.
Hắn hỏi: "Chỉ đánh một thành phố thôi cũng không được sao?"
Phạm quy rồi, Hà Tiểu Gia nghĩ, một con ác quỷ xinh đẹp lại được phép làm nũng như thế sao.
Cứ như vậy, mỗi tối Hà Tiểu Gia đều giám sát Chử Khiếu Thần uống thuốc, nằm xuống, nhắm mắt, chăn phải đắp đến tận ngực. Họ đã gọi điện như thế suốt mười lăm ngày.
Hà Tiểu Gia cho phép hắn đánh chiếm ba thành phố, khi trở về, anh cũng làm đầy lại lọ mứt dâu của hắn.
Chỉ là sau khi Thẩm Chiêu xuất hiện, mọi thứ đều có sự thay đổi tinh tế. Cùng năm đó họ lên lớp mười, Thẩm Chiêu chuyển trường và học cùng lớp với họ.
Có lẽ vì mỗi khi chuyển mùa Hà Tiểu Gia đều canh phòng cẩn mật, Chử Khiếu Thần không còn bị ốm nữa, họ cũng chưa từng gọi điện cho nhau như thế thêm một lần nào.
Những chuyện đó thật sự đã từ rất lâu rồi, đến mức Hà Tiểu Gia cũng phải dùng đến từ "năm ấy".
Có phải anh đã đến cái tuổi dễ sầu muộn vì cảnh xuân thu, tâm tư dễ dao động rồi không? Bây giờ mới có thể bình thản kể lại quá khứ, liệu có phải là đã quá muộn màng?
Chử Khiếu Thần lại phát sốt, vào đúng cái lúc mà Hà Tiểu Gia cảm thấy mình không nên ở bên cạnh hắn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!