Chương 17: (Vô Đề)

Nhà vệ sinh nam của Nghê Quang rất lớn, chia làm hai lớp trong ngoài, còn có cả bàn trang điểm và gương bốn phía. Nguyễn Ngọc Trác đứng đợi ở bên ngoài, dặn Hà Tiểu Gia nếu có chuyện gì thì cứ gọi cậu.

Hà Tiểu Gia bước chân hẫng hờ đi về phía dãy buồng vệ sinh đầu tiên. Bên trong phát ra những âm thanh mập mờ, thậm chí còn chuyển động theo nhịp điệu âm nhạc say đắm bên ngoài. Đợi đến khi anh lại gần mới phát hiện bóng giày của vài người bên trong, thầm cảm thấy không ổn.

"Nhanh... Daddy... ưm... con là... chó nhỏ của Daddy..."

Rầm rầm rầm, lại là vài tiếng động mạnh, dọa anh sợ đến mức bay mất phân nửa cơn say. Anh đỏ mặt tía tai lùi lại mấy bước, đi sang dãy khác.

Sau khi giải quyết xong xuôi, Hà Tiểu Gia đứng bên bồn rửa mặt tạt nước lên mặt. Lúc nãy ngồi thì không thấy rõ, giờ đứng dưới ánh đèn sáng trưng, mắt anh có chút hoa lên, mọi thứ cứ nhòe ra thành những vòng tròn tinh thể hình chữ thập. Ngón tay anh quờ quạng trên không trung mấy lần mà vẫn không kéo được tờ giấy lau tay nào ra.

Có người đưa cho anh một tờ.

"Cảm ơn." Hà Tiểu Gia nheo mắt nhìn người đó.

Bên cạnh còn trống rất nhiều bồn rửa mặt khác, nhưng đối phương vẫn không hề nhúc nhích.

Hà Tiểu Gia lắc đầu, chỉ nhìn thấy bóng người trong gương một cách mơ hồ. Anh lịch sự gật đầu một cái rồi xoay người muốn rời đi. Thế nhưng khi lướt qua người đàn ông kia, đối phương đột nhiên hành động mạnh bạo, thình lình tóm chặt lấy eo anh.

Hà Tiểu Gia giật nảy mình, anh theo bản năng vùng vẫy. Người đàn ông dùng sức mạnh, trực tiếp kéo Hà Tiểu Gia áp sát vào người mình.

"Ưm... buông... buông tôi ra..."

Người này cao lớn vạm vỡ hơn anh rất nhiều, bàn tay rắn chắc như muốn bóp ra dấu tay trên xương hông anh. Trong chốc lát, Hà Tiểu Gia bị người đó ép vào trong buồng vệ sinh, hơi thở hormone nồng nặc bao trùm lấy anh.

Hà Tiểu Gia nhớ tới lời Nguyễn Ngọc Trác từng nói rằng những người này rất phóng khoáng, Tùng Tiếu cũng từng nhắc gay bar rất loạn. Hà Tiểu Gia nỗ lực đẩy ra, nhưng người đàn ông lại giống như một con mãnh thú im lìm mất kiểm soát, ghì chặt tứ chi của anh.

Trong lòng Hà Tiểu Gia sợ hãi mà không có cách nào thoát thân, dù anh có đẩy thế nào thì người đàn ông vẫn bất động. Giọng anh mang theo chút hoảng loạn đáng thương: "Anh làm gì thế... tôi không phải..."

Anh đứt quãng giảng đạo lý với người đó. Nhưng lại không thể thông suốt. Người đàn ông cúi đầu, hơi thở phả mạnh lên cổ anh.

Sự k*ch th*ch dữ dội khiến chân Hà Tiểu Gia mềm nhũn, anh mới sực nhớ ra phải gọi người. Anh nghiêng cổ: "Có ai không, cứu mạng!"

Theo bản năng anh muốn gọi Chử Khiếu Thần, nhưng ngay khoảnh khắc cái tên đó sắp thốt ra khỏi miệng, màn sương mù trong não Hà Tiểu Gia đột nhiên thanh tỉnh.

Hắn không có ở đây.

Hà Tiểu Gia biết rõ Chử Khiếu Thần sẽ không xuất hiện ở chốn này. Giữa hai người họ, vĩnh viễn chỉ có anh là kẻ bám theo bóng lưng của Chử Khiếu Thần và khi anh ngã xuống, Chử Khiếu Thần sẽ không bao giờ xuất hiện bên cạnh anh.

Thế là anh hét lên: "Ngọc... Ngọc Trác—"

"Nguyễn Ngọc Trác!"

Có lẽ cái tên của ông chủ Nghê Quang vẫn còn chút sức nặng, đối phương lập tức buông tay.

Khi Nguyễn Ngọc Trác đẩy cửa bước vào, cậu thấy Hà Tiểu Gia đang ôm đầu tựa nửa người dưới đất, bên cạnh còn có một tên say rượu đang định sàm sỡ, miệng thì lẩm bẩm "em trai sao mãi không trả lời tin nhắn của anh", tay thì định kéo lấy tay anh.

Nguyễn Ngọc Trác lập tức đỡ Hà Tiểu Gia dậy, thay anh gạt bỏ sự tiếp cận của đối phương.

"Vị khách này, xin hãy tự trọng."

Đối phương thay đổi lời nói, bảo thấy anh ngã nên mới có ý tốt giúp đỡ.

"Anh không sao chứ, có phải người đó đã đẩy anh không?"

Hà Tiểu Gia ngơ ngác nhìn quanh, chậm chạp lắc đầu.

"Tôi... hình như tôi ngủ quên mất..."

Nguyễn Ngọc Trác vẫn dùng ánh mắt không thiện cảm xem xét đối phương: "Để em xử lý, anh ra trước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!