"Tiểu Gia? Tiểu Gia?"
Đến khi Hà Tiểu Gia phản ứng lại được thì anh đã ngồi trong quán bar Nghê Quang. Dưới ánh đèn xanh tím huyền ảo, hàm răng của người đàn ông đối diện trắng sứ nổi bật.
Khi đối phương rút ngắn khoảng cách sau một cú cúi người nhẹ, ánh mắt Hà Tiểu Gia mới dần có tiêu điểm.
Bị bao vây bởi những bản nhạc nhảy đinh tai nhức óc, mỗi nhịp trống dồn dập khiến trái tim anh như căng phồng lên, chẳng thể suy nghĩ trọn vẹn được gì. Mất vài giây sau, Hà Tiểu Gia mới cảm thấy tai mình ngứa ngáy.
Vừa nãy Nguyễn Ngọc Trác đã ghé sát tai anh nói chuyện.
Hà Tiểu Gia ơ một tiếng.
Nguyễn Ngọc Trác khựng lại một chút, rồi bất đắc dĩ nói: "Gọi đàn anh mà anh chẳng nói gì, có phải đang giận em không?"
"Dĩ nhiên là không rồi." Hà Tiểu Gia cố gắng điều chỉnh tâm trạng, nở một nụ cười: "Cậu vừa nói gì cơ?"
"Ôi dào, anh ấy nhát ấy mà." Ngồi cách vài chàng trai trẻ, Tùng Tiếu đặt mạnh một chai bia Hoegaarden trước mặt Hà Tiểu Gia: "Uống chút là ổn ngay."
Nguyễn Ngọc Trác hỏi anh có uống được không.
Thấy Hà Tiểu Gia gật đầu, cậu mỉm cười, dùng răng nanh bật nắp chai bia cho anh, rót đầy ly rồi thêm đá và nước cốt chanh.
Hà Tiểu Gia uống cạn một hơi.
Sau vài ly, sắc mặt Hà Tiểu Gia cuối cùng cũng hồng hào hơn một chút, đôi môi không còn mím chặt căng thẳng nữa.
Đôi mắt anh hơi cong lên, chân thành nói: "Ngọc Trác, cảm ơn cậu đã sắp xếp chu đáo như vậy."
Tùng Tiếu không biết Hà Tiểu Gia bị làm sao. Lúc nãy còn đang bình thường, vậy mà cô vừa mua xong đôi giày bước ra thì anh đã xìu xuống, cứ dán mắt vào điện thoại, không biết đang xem cái gì.
Cô đứng từ xa gọi mấy tiếng "Tiểu Gia", nhưng anh vẫn ngồi trên ghế dài không phản ứng. Cuối cùng, cô phải dùng hết sức bình sinh hét lớn: "HÀ! TIỂU! GIA!!"
Lúc đó anh mới giật mình bừng tỉnh, rảo bước đi tới bên cạnh cô.
"Sắp tám rưỡi rồi, mình đi bar thôi." Hà Tiểu Gia điều chỉnh lại biểu cảm, cúi người nhận lấy túi giấy trên tay cô.
Dù đã đọc rất nhiều bài hướng dẫn trên mạng, nhưng khi đến Nghê Quang, mọi thứ vẫn khác xa so với tưởng tượng của họ.
Quảng trường Hằng Long có lượng người qua lại khổng lồ, khu vực quanh Nghê Quang lại tập trung toàn nhà hàng nổi tiếng, quán bar,.... Trên con phố này không chỉ có những vị khách đang xếp hàng chờ đợi, mà còn có rất nhiều nhân viên tiếp thị quán bar ăn mặc lộng lẫy. Chỉ cần nhìn qua lớp trang điểm của họ, Hà Tiểu Gia đã cảm thấy dị ứng y như chú chó Tiểu Bạch ở nhà.
Thế là, một cô nàng công nghệ mang kính cận dày cộp và một chàng nhân viên quán nướng ăn mặc kiểu trẻ con trông như hai tân binh ngơ ngác, dè dặt nhìn quanh.
May mà Nguyễn Ngọc Trác xuất hiện kịp thời đưa họ vào trong.
Cửa của Nghê Quang không lớn, nhưng bên trong rộng đến đáng sợ. Đi vòng vèo qua khu vực sàn nhảy, Nguyễn Ngọc Trác nhắc họ chú ý dưới chân.
Mùi trong quán bar không hề khó chịu. Khác với mùi rượu và thuốc lá mà Hà Tiểu Gia tưởng tượng, Nghê Quang tỏa ra một mùi nước hoa xa xỉ rõ rệt, giống như những trung tâm thương mại cao cấp mà họ vừa đi qua. Nguyễn Ngọc Trác nói đó là mùi Chanel Bleu de Chanel, một mùi khá phổ biến.
Nhiều chàng trai xinh đẹp ăn mặc gợi cảm, gọi "anh Ngọc" rồi tiến lại gần. Nguyễn Ngọc Trác đều chào hỏi họ.
Có vài người còn thân mật quàng tay qua cổ Nguyễn Ngọc Trác, hỏi tối nay cậu có ở quán không.
"Trông lạ mặt quá nhỉ, hóa ra là có người mới à?" Những đầu móng tay nhọn hoắt vô tình chạm vào eo Hà Tiểu Gia.
Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người cùng loại với mình như vậy, Hà Tiểu Gia cảm thấy không thoải mái khi bị họ đánh giá.
Anh đứng lùi ra xa một chút.
Thấy vậy, Nguyễn Ngọc Trác chỉ nói vài câu đã đuổi khéo họ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!